Cho đến khi thời gian dần trôi qua, cũng dần dần nhìn thấy bến cảng Thất Huyết Đồng ở xa xa, theo những con thuyền dần xuất hiện nhiều hơn, thanh niên ngọn núi thứ nhất hình như cũng đã yên tâm rồi, gã đứng lên, trong mắt rõ ràng lộ ra vẻ kiên định, thời thời khắc khắc bảo trì thái độ siêu nhiên của bản thân.
Đối với ánh mắt lạnh lùng từ Hứa Thanh nhìn qua, gã hình như cũng không buồn bực như lúc trước nữa, ngược lại còn quay đầu về sau, đánh giá trên dưới Hứa Thanh vài lần, sau đó nhàn nhạt mở miệng.
- Trước miếu Thành Hoàng có một đóa mây, tu sĩ vãng lai chết rất nhanh.
Hứa Thanh nghe vậy liền sờ lên que sắt màu đen bên cạnh, mà lão tổ Kim Cương Tông cũng rất thức thời, lập tức tràn chấn động ra ngoài, hung hăng khóa chặt khí tức của thanh niên ngọn núi thứ nhất.
Thanh niên ngọn núi thứ nhất ho khan một tiếng, biết là đối phương nghe không hiểu mình nói gì, mà hình như gã lại không muốn mở miệng giải thích, vì vậy cầm lấy một khối ngọc giản, sau khi lạc ấn một phen vào trong, liền bày ra bộ dạng ta đã ghi hết thảy những thứ cần nói vào trong rồi, sau đó ném qua cho Hứa Thanh.
Hứa Thanh nhíu mày, tiếp được ngọc giản, trong đầu lập tức hiện ra tin tức đối phương khắc ở bên trong.
- Huynh đệ, ta và ngươi cũng coi như hữu duyên, ta là Ngô Kiếm Vu, Cửu điện hạ ngọn núi thứ nhất, chúng ta đây là coi như không đánh nhau thì không quen biết, mọi người đều là người trong một tông môn, ta thấy sát khí của ngươi quá nặng, ân oán giữa hai chúng ta cũng không đến mức ngươi chết ta sống.
- Hơn nữa khi ở bên ngoài sát khí quá nặng cũng không tốt, ta từng nghe người ta kể một câu chuyện xưa, nghe nói đệ tử hạch tâm của ngọn núi thứ ba là Trần sư huynh, sau khi tấn chức thì bởi vì sát khí quá nặng, kết quả vừa ra ngoài liền mất tích, bây giờ đã trôi qua nhiều năm nhưng vẫn không tìm được hung thủ là kẻ nào.
- Còn có, năm đó con trai độc nhất của Phong chủ ngọn núi thứ sáu cũng là người có sát khí nặng như ngươi vậy, cũng đều mất tích.