- Đáng tiếc, có lẽ đã bị người đánh gã trọng thương cướp đi, hoặc là bị tên tu sĩ này cất ở nơi khác rồi.
Hứa Thanh thở sâu, đè xu0'ng suy đoán của mình, sau đó cảm thụ một phen đạo tàn hồn giờ phút này đang giống như củi bị đốt cháy trong cơ thể của mình, trong mắt liền lóe lên một tia sáng.
- Cùng xem xem đạo tàn hồn cấp bậc trưởng lão, lại là tàn hồn của Hải Thi Tộc, là loại hồn có hiệu quả cao nhất theo như lời của Sát Hỏa Thôn Hồn Kinh nói, có thể khiến ta mở ra mấy đạo pháp khiếu!
Nghĩ tới đây, Hứa Thanh bắt đầu kiểm tra lại lớp phòng hộ bốn phía một chút, lại nhìn thanh niên ngọn núi thứ nhất đang dùng ánh mắt đề phòng mình ở bên cạnh, sau đó hắn liền nhắm mắt lại, hắc hỏa trong cơ thể liền thiêu đốt mạnh mẽ.
Mười ba đạo pháp khiếu của hắn lập tức cùng vang lên tiếng nổ, hỏa diễm bốc lên, tàn hồn của tên tu sĩ Hải Thi Tộc liền bị đốt cháy, dưới sự điều khiển của Hứa Thanh, đạo tàn hồn này chợt tuôn về phía đạo pháp khiếu thứ mười bốn.
Pháp khiếu lập tức chấn động, trực tiếp liền mở ra.
Vẫn không kết thúc, Hứa Thanh điều khiển đạo tàn hồn như củi bị thiêu đốt này, lần nữa xông tới đạo pháp khiếu thứ mười lăm, đạo pháp khiếu này cũng trực tiếp được đánh mở ra! Tiếp theo là đạo mười sáu, mười bảy.
Cuối cùng, sau khi đạo pháp khiếu thứ hai mươi được mở ra, sợi tàn hồn này mới tiêu tán đi, coi như đã hoàn toàn tiêu hao hết.
- Vậy mà lại có thể mở ra bảy đạo pháp khiếu!
Trong ánh mắt Hứa Thanh lộ ra tia sáng, trái tim tăng tốc nhảy lên, mặc dù hắn cũng có chút dự đoán đối với việc này, nhưng đúng là vẫn bị chấn động như cũ.
Bởi vì càng mở ra pháp khiếu về sau thì lại càng khó khăn, lúc trước hắn cũng đã cảm thụ qua, bắt đầu từ đạo pháp khiếu thứ mười, mỗi lần mở ra đều cần lượng hồn lực cực kỳ khoa trương.