Lúc nhìn thấy cái hộp này, đôi mắt Hứa Thanh liền co rụt lại.
Cái hộp này, hắn đã thấy hai lần.
Một lần là ở chỗ Mã Tứ ở trong doanh địa của thập hoang giả, một lần là trong túi trữ vật của tên thiếu chủ nhân ngư tộc.
Nhưng cho dù đến tận bây giờ, Hứa Thanh vẫn không biết vật này là cái gì, mà hắn cũng đã từng tìm kiếm trong các cửa hàng ở trong chủ thành của Thất Huyết Đồng, nhưng vẫn không tìm được bất luận vật gì tương tự như thế cả.
Lúc này, hắn nhìn thấy cái thứ ba.
Hầu như ngay lúc Hứa Thanh nhìn lại, thanh niên ngọn núi thứ nhất kia lập tức nhanh chóng cất cái hộp vào trong ngực, vẻ mặt cảnh giác nhìn Hứa Thanh, sau đó nhanh chóng mở miệng.
- Hôm nay hộc 300 ngụm máu, chia đều của mới là anh hào.
- Nói tiếng người.
Hứa Thanh lạnh lùng mở miệng, giơ tay phải lên mở lớp phòng hộ của Pháp Thuyền ra, ngăn cản đối phương rời đi.
Thanh niên ngọn núi thứ nhất nhìn thấy như thế liền thở dài, trực tiếp cho mình một quyền, bức ra một ngụm máu đen, sau khi xác định chính mình lại trúng độc, gã lần nữa dùng bí pháp đè xu0'ng chất độc trong người, bất đắc dĩ nhìn Hứa Thanh, thầm nghĩ người của ngọn núi thứ bảy đều không phải kẻ tốt, ở trên thuyền mà còn hạ độc, không sợ hạ độc chết chính cả bản thân mình sao.
Một lúc sau, trong cái nhìn chăm chú và bình tĩnh của Hứa Thanh, Cửu điện hạ ngọn núi thứ nhất thở dài một tiếng, chỉ có thể mở miệng.
- Lúc nãy chúng ta đã nói là sẽ phân chia chiến lợi phẩm rồi đúng không, ta chỉ muốn cái này, những cái khác đều là của ngươi tất.
Hứa Thanh không nói chuyện, thu hồi những vật phẩm trên mặt đất, bỗng hắn sờ tới một khối lệnh bài bảy màu, tấm lệnh bài này được chế tạo bằng gỗ, giống như là bằng chứng thân phận vậy, chỉ bất quá có chút bị tàn phá.
Nhưng nếu nhìn cẩn thận, có thể thấy trước mặt nó có vết chai, hiển nhiên là thường xuyên bị người cầm ở trong tay mới có thể có dấu vết như vậy, vì vậy hắn nhìn về phía thanh niên ngọn núi thứ nhất.