Hứa Thanh không thèm để ý, điều khiển Pháp Thuyền hung hăng tông vào đối phương.
Tiếng nổ vang lên, thanh niên ngọn núi thứ nhất kêu lên một tiếng bi thương, gã cảm thấy không cách nào câu thông cùng tên tiểu tử của ngọn núi thứ bảy này, gã cũng đã tự giới thiệu rồi, cũng đã nói thân phận, nhưng rõ ràng đối phương vẫn muốn đánh giết.
Mà nếu cứ như vậy tiếp xuống, gã sợ rằng sẽ thật sự vẫn lạc ở đây, điều này khiến cho đáy lòng của gã vô cùng lo lắng, lần nữa cắn chót lưỡi phun máu tươi ra, bản thân lập tức hóa thành một thanh huyết kiếm, lập tức kéo giãn khoảng cách, khoảng thời gian tiếp theo cứ như vậy mà trôi qua.
Sự hung tàn và cố chấp của Hứa Thanh đã hoàn toàn thể hiện ra trong lần đuổi giết lần này, hắn liên tiếp đuổi theo thanh niên ngọn núi thứ nhất suốt 2 ngày 3 đêm.
Trong lúc đuổi theo cũng nhiều lần ra tay, lần ra tay nào hắn cũng dùng toàn lực, Pháp Thuyền không ngừng tông vào đối phương, mỗi một lần tông trúng đều kèm theo hạ độc, khiến cho độc trên người thanh niên này nặng thêm một phần, nhưng người này cũng rất có bản lĩnh, không biết gã dùng phương pháp gì mà lại có thể dùng máu để hóa giải một bộ phận lực lượng của chất độc.
Đồng thời gã cũng nhiều lần triển khai loại bí pháp kia, mỗi một lần đều hóa thân thành một thanh huyết kiếm để bỏ chạy, khiến cho Hứa Thanh ra tay mấy lần nhưng chỉ có thể không ngừng làm đối phương bị thương, rất khó có thể tạo ra một kích toi mạng.
Nhưng Hứa Thanh rất kiên trì, vẫn truy kích như trước, lão tổ Kim Cương Tông bên cạnh cũng đồng thời hít một hơi thật sâu, lão nhìn về thanh niên phía trước, sau đó lại nghĩ tới chính mình.
- Tiểu tử, dù ngươi cũng được tính là nhân vật chính ở trong sách cổ rồi, nhưng ngươi lại gặp phải Hứa ma đầu, ngươi vẫn còn kém lắm, trừ phi ngươi học lão tổ ta, nhưng mà vị trí có hạn nha, bây chỉ còn lại vị trí Pháp Thuyền cho ngươi thôi.
Lão tổ Kim Cương Tông hít vào một hơi, đồng thời cũng khó tránh khỏi cảm thấy rất là tự hào về bản thân mình.
Mà thời khắc này thanh niên ngọn núi thứ nhất phía trước đã tóc tai bù xù, áo bào toàn thân tàn phá, khí tức trên người đã cực kỳ suy yếu, nhất là sắc mặt trắng bệch vô cùng, đây là dấu hiệu do mất máu quá nhiều tạo thành.