Ôi dịch xong chương này thì ngó lại thấy qua ngày mới mất rồi!
Thiết Giáp Ngư lập tức gào thét, thân thể nó khẽ chấn động, bốn phía quanh người nó lập tức huyễn hóa ra vô số hình ảnh lân phiến, mỗi một mảnh đều ẩn chứa pháp lực Trúc Cơ, nếu như Ngưng Khí gặp phải, một mảnh liền có thể khiến cho bọn họ toi mạng.
Lúc này số lượng lân phiến trọn vẹn trên trăm, ầm ầm bay khắp bốn phía, nhưng thân ảnh Hứa Thanh đã đến gần kề, hắc hỏa trong cơ thể hắn tản ra, hỏa diễm bốc lên bên ngoài thân thể hội tụ lại vào bên trong tay phải của hắn, trực tiếp hóa thành bộ dạng một con dao găm.
Đây là pháp thuật của Sát Hỏa Thôn Hồn Kinh sau khi mở ra đạo pháp khiếu thứ mười, để cho xứng đôi với pháp thuật, thì tên của nó là Sát Nhận.
Pháp thuật này có thể căn cứ theo tu sĩ mà tự cải biến, lúc này Sát Nhận trực tiếp bị Hứa Thanh ném rời khỏi tay, gào thét đâm vào trên thân Thiết Giáp Ngư rồi phá tan bộ giáp hóa nó, sau đó hóa thành hỏa diễm lan tràn ra khắp toàn thân của nó.
Vẫn chưa kết thúc, cái bóng dưới chân Hứa Thanh cũng không cam chịu yếu thế, nó nhanh chóng tới gần sau đó bao phủ đối phương, khiến cho trong mắt con Thiết Giáp Ngư lập tức lộ ra vẻ hoảng sợ, toàn thân khẽ nhoáng một cái, lớp thiết giáp bên ngoài thân thể lập tức ầm ầm tán loạn, nó đốt cháy ngọn lửa trong thân thể, sau đó hóa kim giáp trên người thành một cơn bão kim loại, trực tiếp đẩy cuốn về phía Hứa Thanh.
Sau khi làm xong tất cả những thứ này, cái đuôi của nó liền hất lên, trên mặt biển lập tức xuất hiện một bức tường bằng nước, trực tiếp ngăn cản Hứa Thanh trên không, đồng thời con Thiết Giáp Ngư này cũng quay đầu gắt gao nhìn chằm chằm vào Hứa Thanh, sau đó nó chợt mở to miệng, phun ra một hạt châu màu đen lớn hơn một trượng.
Bên trong hạt châu tràn ngập mùi thi thể hư thối, có người cũng có thú vật, mà giờ phút này từng người bên trong đều mở mắt và phát ra những âm thanh kêu gào thê lương, tựa như muốn leo ra khỏi hạt châu này, tứ chi lập tức nhô lên khắp trên hạt châu.