Thời gian giống như nước chảy, cứ thế từng ngày từng ngày chảy xuôi.
Thi thể của hung thú giống như lá rụng, hóa thành từng chiếc từng chiếc rụng rơi lả tả xuống.
Trong nháy mắt đã hơn hai mươi ngày trôi qua.
Hứa Thanh đã không còn ở trên tòa hoang đảo cũ nữa, hắn cũng đã thay đổi năm tòa hoang đảo rồi.
Lúc này hắn đang ở trên tòa hoang đảo thứ sáu, ngồi trong một khu vịnh đơn giản mà hắn tự mình tạo ra.
Trong hơn hai mươi ngày này, ngoại trừ thay đổi từng tòa hoang đảo, hắn cũng đã hoàn toàn đắm chìm trong việc trùng kích pháp kiếu, khiến cho vào giờ phút này pháp khiếu của hắn rốt cuộc đã tăng đến cái thứ mười.
Nửa tháng này Lão tổ Kim Cương Tông bên trong que sắt màu đen cũng đã sớm cảm thấy hãi hùng khiếp vía không biết bao nhiêu lần, về sau thậm chí lão còn có chút mơ hồ hoảng hốt, lão cảm thấy mình giống như đã tiến vào thế giới trong những quyển tiểu thuyết tiên hiệp ở vậy.
Bởi vì khi người bình thường mở pháp khiếu ra, càng về sau sẽ càng cần nhiều hồn lực hơn, càng ngày sẽ càng khó mở thêm pháp khiếu, giống như khi chính bản thân lão mở ra đạo pháp khiếu thứ mười, cần phải dùng thời gian 8 năm, mà Hứa Thanh, chỉ mất thời gian …hơn hai mươi ngày.
Loại tốc độ này khiến cho đáy lòng lão tổ Kim Cương Tông triệt để chấn động mãnh liệt, mà lão biết rõ tu sĩ vừa Trúc Cơ của Thất Huyết Đồng, muốn mở ra đến cái pháp khiếu thứ mười, phần cần ít nhất khoảng 2 năm.
Trừ phi là có chiến tranh cỡ lớn, vả lại người này còn phải không ngừng sống sót trong những trận chém giết đó, như vậy mới có thể đạt tới tốc độ như của Hứa Thanh lúc này.
Chỉ là đã rất nhiều năm mà Thất Huyết Đồng không có chiến tranh cỡ lớn, bình thường cũng đều là những màn ma sát nhỏ, quy mô cũng bị khống chế trong trình độ nhất định.
Về phần hải thú ở bên trong biển cấm, bởi vì biển cấm tuy lớn, linh trí hải thú cũng khá thấp, nhưng dù sao cũng rất khó để có thể chém giết thành đàn.