- Một khi sử dụng, nó sẽ liền tự động tản ra.
Hứa Thanh ngồi trên boong thuyền, bắt đầu luyện chế máu tươi của Quỷ Dục Hấu, toàn bộ quá trình kéo dài mất nửa canh giờ, vào lúc chân trời nơi xa xuất hiện ánh hoàng hôn, rốt cuộc Hứa Thanh cũng luyện xong.
Hắn nhìn qua xác con Cúc Thạch bị luyện chế trước mặt, màu sắc của nó đã biến thành màu lam, bây giờ chỉ cần hắn nhỏ một giọt máu tươi lên trên thì liền có thể kích hoạt, loại dược vật này sẽ lập tức phát ra một loài mùi thu hút những hung thú trong biển.
Hứa Thanh ngẩng đầu nhìn qua sắc trời, sau khi trầm ngâm liền không kích phát nữa, mà nhắm mắt đả tọa.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra, cứ thế trôi qua.
Chớp mắt khi sáng sớm ngày thứ hai vừa đến, Hứa Thanh lập tức mở mắt ra, bắt đầu rắc độc ở bốn phía.
Bởi vì ở đây là một tòa vịnh đảo (đảo có vùng vịnh), cho nên khi phấn độc vừa dung nhập vào nước biển sẽ không bị phân tán nhanh, mà lần này Hứa Thanh rất quyết tâm, cho nên hắn hạ độc càng thêm dữ dội hơn trước, nhưng những phấn độc này cũng đều cần phải phối hợp thêm một chút thứ, mới có thể bộc phát ra kịch độc.
Cho đến khi bên trong tòa vịnh đảo này tràn ngập phấn độc, Hứa Thanh mới thở sâu, lấy ra một cây nhang để ở một bên.
Cây nhang này là độc dẫn do hắn luyện chế, một khi tiến vào phạm vi hải lý, liền có thể làm cho những phấn độc mà hắn vung ra trước đó, lập tức hóa thành kịch độc.
- Tất cả đã sẵn sàng.
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra vẻ chờ mong, cắn nát đầu ngón tay, nhỏ một giọt máu tươi xuống cái xác Cúc Thạch màu lam trước mặt, theo nhọt máu tươi hạ xuống, màu sắc con Cúc Thạch lập tức biến đổi, từ bên trên bay lên từng tia mùi nhàn nhạt, nếu như không ngửi cẩn thận, sẽ rất khó phát hiện ra mùi này.
Giờ phút này nó đang không ngừng phiêu tán vào không trung, Hứa Thanh cảnh giác nhìn qua cửa vịnh phía trước, ánh mắt nheo lại.