Loại chuyện như chiến tranh, Hứa Thanh chưa từng trải qua, nhưng hắn đã từng nhìn qua việc tương tự.
Chỉ là cấp độ cách nhau rất lớn mà thôi.
Hắn từng ở trong xóm nghèo nhìn thấy một trận tranh đấu giữa tiểu thành cùng một tòa thành khác, trận tranh đấu này mất bảy tám ngày thời gian.
- Vậy Thất Huyết Đồng chiến tranh cùng bên ngoài sẽ kéo dài bao lâu?
Trong đầu Hứa Thanh hiện ra từng màn thi đấu ở nhân ngư tộc, hồi lâu sau hắn liền thu liễm ánh sáng trong mắt lại.
Đội trường có nói một câu rất đúng, loại việc lớn này không phải việc bọn hắn cần quan tâm, các nhân vật lớn của tông môn mới là người chủ đạo xử lý việc này.
- Ta mà làm, thì trừ phi lợi ích đầy đủ, nếu không tuyệt đối sẽ không tham gia chiến tranh.
Hứa Thanh quay người đi trở về động phủ, vừa khoanh chân ngồi xuống liền lấy ra ngọc giản Dưỡng Sinh Quyết.
Mặc dù Sát Hỏa Thôn Hồn Kinh cũng là công pháp Trúc Tu, nhưng đây là công pháp giết chóc để tu hành, cho nên từ góc độ nào đó mà nói thì trình độ pháp thuật cũng sẽ không hề tệ, sau khi tu luyện, theo pháp khiếu mở ra, cũng sẽ có những chiêu thức pháp thuật tương ứng.
Mà Dưỡng Sinh Quyết lại không giống vậy, nó là công pháp thuần túy dựa vào bản thân tu sĩ thổ nạp linh khí thiên địa để tu hành, cùng loại với Hóa Hải Kinh, thời gian dần qua liền khiến chính mình mạnh lên, sau đó đi mài giũa mở ra từng đạo pháp khiếu một.
Cho nên Hứa Thanh cảm thấy, ý nghĩ của mình lúc trước có chút sai lầm, trên thực tế thì hai cái công pháp này có thể cùng nhau tu luyện, cái nào chủ hay cái nào phụ không trọng yếu, bởi vì vấn đề chủ yếu của giai đoạn Trúc Cơ chính là mở ra pháp khiếu để hình thành mệnh hỏa.
Hắn lập tức khoanh chân, bắt đầu tu luyện Dưỡng Sinh Quyết, một đêm cứ thế trôi qua.
Ngày hôm sau khi sắc trời tờ mờ sáng, lúc mặt trời mọc lên, từng tia nắng tựa như từng đạo hỏa diễm hạ xuống phía dưới, Hứa Thanh cũng mở mắt ra.