Đó là một thiếu niên, mặc trường bào màu xám, bên trong còn phủ một lớp áo da chó, máu tươi đã ướt sũng áo da và trường bào màu xám, có thể thấy vị trí phần bụng giống như tồn tại một miệng vết thương trí mạng, mà trên thân hình cũng lộ ra đầy vết thương, giống như đã trải qua vô tận hung hiểm.
Nhất là hai tay, tất cả móng tay đều đã bị cứng rắn nhổ hết, thứ cùng bị nhổ còn có hàm răng như răng cưa của đối phương.
Người này, chính là thanh niên câm.
Lúc này y đã bị thương nặng toàn thân, giống như chỉ còn một hơi, điểm cống hiến ở trong lệnh bài thân phận trên ngực đã sớm trở về số không, dựa theo thời gian mà tính, sợ là một khắc hừng đông vừa đến, sẽ cũng là lúc mà y bị trận pháp Thất Huyết Đồng xóa sạch.
Hứa Thanh đứng ở trên không trung nhìn xuống, sau đó hắn im lặng đi xuống, đứng ở bên người thiểu niên câm, cúi đầu nhìn qua đối phương.
Giờ phút này thiếu niên câm đã lâm vào hôn mê, nằm im bất động ở trên mặt đất, hình như không cần chờ tới hừng đông y cũng sẽ chết, lúc này trên người y không còn một cái túi nào, Pháp Chu cũng đã bị người khác lấy đi.
Mà Hứa Thanh rất rõ loại phương thức làm cho người khác gần chết, sau đó lại đặt lệnh bài ở trên ngực của nạn nhân, đây là phương pháp mà rất nhiều người ở dưới núi quen dùng, cách này thường được dùng để báo thù.
Rất rõ ràng, thiếu niên câm bình thường hung ác ở trong Bộ Hung ti, cho nên đã bị người khác dùng phương thức này để trả thù.
Nhìn qua thiếu niên câm nằm trên mặt đất, Hứa Thanh nghĩ tới việc đối phương từng tặng cho mình quyền xử lý tên tội phạm truy nã ngày đó, cùng với sau khi thi đấu trở về, hành vi đi theo bảo vệ của đối phương, còn có một đoạn nhắc nhở hắn về cái bóng ở trong ngọc giản.