Trên đường đi đến Vận Chuyển ti, khi Hứa Thanh đi qua cửa hàng của ngọn nói thứ sáu đã từng có ý đồ hãm hại mình trước đây, Hứa Thanh cố ý dừng bước chân lại, đứng ở ngay trước cửa của tiệm hàng này.
Hầu như ngay một khắc hắn dừng lại, đám chưởng quầy và tiểu nhị cửa hàng bốn phía lập tức trở nên hoảng sợ, sắc mặt đại biến trước đó chưa từng có, mà người chưởng quỹ từng gài bẫy hắn cũng nhanh chóng run rẩy chạy ra rồi quỳ xuống bái.
- Bái kiến tiền bối.
Hứa Thanh lạnh lùng nhìn tên chưởng quầy đang quỳ trước mặt, không nói câu nào.
Từng giọt mồ hôi lạnh từ trên trán tên chưởng quầy rơi trên mặt đất, sau lưng của gã đã hoàn toàn ướt đẫm, đáy lòng lúc này cũng đã sợ hãi đến cực hạn.
Cảm giác sợ hãi vô cùng mãnh liệt.
Gã có nằm mơ cũng không thể nào nghĩ đến, tên Hứa Thanh này vậy mà đã Trúc Cơ rồi, lúc trước gã chỉ sợ hãi Nhị điện hạ của ngọn núi thứ bảy mà thôi, chứ không hề để tên Hứa Thanh này vào trong lòng.
Dẫu sao gã thân là chưởng quầy, là tùy tùng của Nhàn Vân chấp sự của ngọn núi thứ sáu, không có tên đệ tử dưới núi nào dám động vào gã, nhưng nếu như đối phương cũng là Trúc Cơ, gã không cho rằng chủ tử nhà mình sẽ bởi vì mình mà trở mặt cùng với Trúc Cơ cùng cảnh giới.
Trong khi gã đang run rẩy, Hứa Thanh thu hồi ánh mắt lại, không mở miệng mà cứ thế rời khỏi nơi đây.
Cho đến khi Hứa Thanh rời đi, cả người tên chưởng quầy liền co quắp lại ngay tại chỗ, cảm thấy như mình vừa lượn một một vòng quanh cửu môn quan.
Hứa Thanh không giết kẻ này, bởi vì mạng của gã có chút đắt.
Mặt khác, hắn cũng không muốn đánh rắn động cỏ, dù sao phía sau đối phương cũng là Nhàn Vân Tử, Hứa Thanh đã sớm nhận biết được tên của lão từ chỗ lão tổ Kim Cương Tông, thậm chí cũng khắc vào trên thẻ trúc của mình, nhưng hắn vẫn chưa có tìm được cơ hội.
Bây giờ cứ tạm để chuyện này qua một bên, rốt cuộc Hứa Thanh cũng biết lý do tại sao lúc trước mình ở dưới núi lại không gặp phải Trúc Cơ nhiều lắm, bởi vì một khi Trúc Cơ xuất hiện, lập tức sẽ đưa tới gợn sóng quá lớn.