Giờ phút này, một con Xà Cảnh Long trên bầu trời đập thẳng vào trong mắt Hứa Thanh, nó có thân hình màu đen, tràn đầy cảm giác man hoang, cái cổ thon dài linh động vô cùng, còn có một loại gai sắc đang nhanh chóng lay động trên cổ, cùng với hai cặp mắt sáng như đèn, khiến cho nó thoạt nhìn trông rất sống động.
Thậm chí nếu đặt nó vào bên trong biển cấm, trừ phi nó tự ra tay, bằng không mà nói thì rất khó nhìn ra nó là do pháp thuật hình thành.
Mà thân hình tựa như mai rùa kia hiển nhiên cũng có được sự phòng hộ cường hãn, giờ phút này nó mở to miệng lộ ra hàm răng sắc bén bên trong, còn mang theo vẻ hung ác khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, nhất là bốn cái vây rồng rộng thùng thình, một khi nó động vây nhất định có thể khiến cho tốc độ trên biển trở nên càng kinh người.
Nhìn thân hình Xà Cảnh Long đạt đến hơn ba trăm trượng trên bầu trời, Hứa Thanh đứng lên bước một bước đi tới, hắn không hề sử dụng phi hành phù, thân thể trực tiếp đạp không mà đi.
Từng bước từng bước một, tựa như bước lên những bậc thang trên trời, đi về phía Xà Cảnh Long.
Vài bước lúc đầu Hứa Thanh còn có chút không thích ứng, nhưng sau khi đi ra bảy tám bước, hắn liền tìm được cảm giác, cho đến khi đi tới trên bầu trời, đi tới trước mặt Xà Cảnh Long.
Xà Cảnh Long cúi đầu, Hứa Thanh cất bước đi tới, đứng ở trên đỉnh đầu Xà Cảnh Long, một khắc hắn quay người, Xà Cảnh Long liền phát ra một tiếng gầm nhẹ, bốn cái vây rồng thật lớn mãnh liệt vẫy một cái, thân thể cao lớn bỗng nhiên gào thét bay về bầu trời phía trước.
Tốc độ của nó cực nhanh, vô cùng kinh người.
Mà phàm nhân sẽ không nhìn thấy con Xà Cảnh Long này, thậm chí nếu có tu sĩ Ngưng Khí nhìn vào, thì trừ phi là dùng linh năng hội tụ ở hai mắt, bằng không mà nói cũng sẽ không thấy rõ cụ thể con Xà Cảnh Long này được.
Cho nên, nếu như có người chợt nhìn qua thì sẽ thấy cả người Hứa Thanh tựa như là đang đứng ở trên trời, chắp tay ra sau lưng, thân thể cứ thế tự bay đi! Cái này, chính là Trúc Cơ.