Cầu Đề cử Ngọc Phiếu!
Ngay một khắc khi ngọn đèn bị dập tắt, nháy mắt khi ánh sáng bảo vệ bốn phía do ánh lửa biến mất thì vô số quỷ dị chung quanh dường như phát ra tiếng cười chói tai, mang theo sự khát vọng và tham lam trước đó chưa từng có, từ bát phương đổ ập đến phía Hứa Thanh.
Nhưng cũng trong nháy mắt này, một luồng ánh sáng còn chói mắt hơn rất nhiều so với Linh Tức Đăng lúc trước, thậm chí căn bản là không cách nào so sánh hai cái này với nhau, tựa như so trăng sáng cùng với ngọn lửa vậy, ánh sáng này từ trước mặt Hứa Thanh tràn ra, bao trùm khắp bát phương.
Tựa như cả thiên địa cũng sáng lên! Toàn bộ quỷ dị trong thời khắc này đều phát ra âm thanh thê lương thảm thiết, thân hình bọn nó trực tiếp hóa thành tro bụi, tiêu tán ngay lập tức.
Trước mặt Hứa Thanh xuất hiện một ngọn đèn màu đen giống như đang cháy! Đúng là chí bảo mà hắn thu được từ chỗ đảo của nhân ngư tộc, mệnh đăng.
Ngọn đèn này vẫn chưa được đốt cháy, đó chỉ là tia sáng là từ bản thân mệnh đăng tràn ra, nhìn như là đang cháy nhưng thực ra lại không phải vậy.
Mặc dù như thế, nhưng tia sáng mà bản thân mệnh đăng tràn ra vẫn rất kinh người, nó lập tức bao phủ ở quanh người Hứa Thanh, khiến cho những quỷ ảnh bên ngoài như là thiêu thân lao đầu vào lửa vậy, khi mà hơn phân nửa đám quỷ dị tiêu tán, mặc dù bốn phía vẫn còn có quỷ dị sót lại, nhưng rõ ràng bọn nó đã kiêng kị không dám tới gần nữa.
Mà Hứa Thanh cũng mượn nhờ cơ hội này, phát hiện ra manh mối ở ngay chỗ trái tim mình.
Trong nháy mắt sau đó, theo linh năng tràn vào, theo tiếng nói vang vọng ở trong đầu hắn, theo thân thể của hắn chấn động mãnh liệt, hội tụ những yếu tố này thì rốt cuộc hắn đã tìm ra vị trí của 2 đạo pháp khiếu cuối cùng! Đã đạt tới …120 đạo pháp khiếu! Từ xưa đến nay không có ai ở Thất Huyết Đồng có thể làm được việc này, cảm ứng ra 120 đạo pháp khiếu là chuyện gần như không tưởng, là chuyện hoang đường gần như chỉ có trên lý thuyết.
Mà vị trí pháp khiếu, cũng chỉ có thể cảm giác ra ở ngay một khắc khi tu sĩ Trúc Cơ mà thôi.