Chủ thành Thất Huyết Đồng, ánh trăng như cát chảy, trải dài trên khắp mọi nơi.
Hứa Thanh giẫm lên ánh trăng, một đường đi về phía trước.
Tuy bây giờ tu vi của hắn đã đến Ngưng Khí đại viên mãn, nhưng thương thế trong trận thi đấu này vẫn còn, cho nên Hứa Thanh vẫn cảnh giác như là lúc hắn mới vừa đến Thất Huyết Đồng vậy.
Nhất là hôm nay trên người của hắn lại còn có mệnh đăng, cái này khiến cho Hứa Thanh càng nâng cao đề phòng đến cực hạn, khi đi về phía trước thì tay phải của hắn nhìn như lắc lư theo tự nhiên, nhưng trên thực tế hễ là có động tĩnh hay chút gió thổi cỏ lay, hắn đều có thể lập tức lấy ra que sắt màu đen.
Đây là kinh nghiệm mà Hứa Thanh học được khi ở trong Thất Huyết Đồng, trong bông có kim mới là đạo sinh tồn, trừ phi là có mục đích khác, nếu không thì không thể vì thói quen mà lơ đãng hiển lộ mũi nhọn của mình ra bên ngoài được.
Mặt khác, trải qua những ngày ở Thất Huyết Đồng cũng khiến cho Hứa Thanh học được một phương pháp, càng cảnh giác thì thân thể lại càng phải buông lỏng.
Bởi vì hắn đã phát hiện, như lúc ban đầu hắn ở xóm nghèo cùng với doanh địa thập hoang giả, khi hắn ở trong trạng thái căng thẳng, thì nhìn hành vi của thân thể giống như lúc nào cũng có thể lập tức phát động công kích, nhưng trên thực tế vẫn sẽ có chỗ chậm chạp.
Phương pháp chân chính chính là phải để thân thể ở vào trạng thái buông lỏng, trong lòng tràn đầy đề phòng, vậy thì người bên ngoài sẽ không nhìn ra cái gì, mà bản thân cũng chỉ cần một ý niệm trong đầu, thân thể liền có thể lập tức xuất động.
Những thứ này đều là kỹ năng mà hắn học được trong Thất Huyết Đồng, trong lúc bất tri bất giác cũng đã cải biến nhiều hành vi của hắn, chỉ là tuổi tác của Hứa Thanh vẫn còn khá nhỏ, hôm nay hắn vẫn không thể làm được giống như đội trưởng, ngay cả biểu cảm cũng có thể che giấu hoàn mỹ.
Hứa Thanh cũng không đi cưỡng ép khuôn mặt của mình, hết thảy đều hành động dựa theo bản năng của hắn, giờ phút này trong lúc thân thể đi nhanh, hắn càng ngày càng cách Vận Chuyển ti của Trương Tam gần hơn.