Theo thanh âm của Thất gia truyền ra, trận thi đấu của ngọn núi thứ bảy ở trên hòn đảo nhân ngư tộc… đã tuyên bố kết thúc.
Lần này nhân ngư tộc đã không có cơ hội cùng tư cách để trở thành minh hữu nữa.
Bây giờ tộc nhân của nhân ngư tộc đã tử vong hơn phân nửa, cường giả cũng đã bị nô dịch trấn áp, nhìn thì tài phú mặt ngoài của bốn tòa đảo bị cướp sạch không còn, nhưng hiển nhiên đối với một tộc quần mà nói, bên trong hẳn còn rất nhiều tài bảo và nội tình còn được bí mật cất giấu.
Chỉ là những thứ này thì đệ tử Ngưng Khí ở dưới núi không thể chạm đến được.
Tuy rằng có trận pháp trấn áp, nhưng đúng là vẫn còn rất nhiều mật thất và nơi chứa đựng nội tình mà tu sĩ Ngưng Khí không thể phát hiện ra được, như vậy liền có thể tưởng tượng ra, tiếp theo sau đây sẽ chính là trận thịnh yến của tu sĩ Trúc Cơ của ngọn núi thứ bảy.
- Lần này Thất Huyết Đồng đã đại thắng, một mũi tên không biết đã bắn được bao nhiêu con chim.
Đội trưởng nằm ở trên lưng Trương Tam nở nụ cười, nhưng hình như nụ cười lại tác động tới thương thế, y nhanh chóng lấy quả táo chưa ăn xong lúc trước, ra sức cắn một cái, biểu cảm biến thành thỏa mãn, hình như chỉ như vậy mới có thể khiến cho y quên hết cảm giác đau nhức.
- Bao nhiêu con vậy?
Trương Tam nghe vậy liền tò mò hỏi một câu.
- Biến cả nhân ngư tộc trở thành một nơi thi đấu cho ngọn núi thứ bảy, đây chỉ là an bài trên mặt ngoài, đệ tử dưới núi là đợt vơ vét thứ nhất, Trúc Cơ là đợt vơ vét thứ hai, đợt vơ vét thứ ba chính là Kết Đan, lần vơ vét thứ tư chính là của các lão đại.
- Như vậy thì nội tình bao nhiêu năm tích góp của nhân ngư tộc đều không giấu được, tất cả sẽ đều bị mang đi, đây là con chim thứ nhất mà Thất Huyết Đồng bắn được.