Mà giờ phút này bên đội trưởng cũng không hỏi Hứa Thanh về việc lông vũ nữa, y nằm ở trên lưng Trương Tam, ánh mắt trực tiếp nhìn về phía đại xà, trong mắt lộ ra từng tia sáng mãnh liệt.
- Đây là đồ tốt nha, nồng đậm dị chất hoạt hoá như vậy, cái đồ chơi này chính là lợi khí của phụ nữ đó!
- Bây giờ nó đã bị trận pháp áp chế, vô cùng thuận tiện để đi lên đánh đấy, nếu như có thể lấy một chút mang đi bán cũng có thể phát tài, bán thứ này liền có một đám người trên núi sẽ dùng tiền cướp mua, thật sự là không ngờ nha, tiểu tử Đinh Tiêu Hải này bình thường thoạt nhìn nghiêm trang, vậy mà dụng tâm cũng kín đáo đấy chứ, biết rõ cái này là đồ tốt cho lập tức đi tới chém giết?
- Không được, cái đồ chơi này ta cũng muốn, Trương Tam, chúng ta lên!
Da mặt Trương Tam co quắp một chút, quay người chạy thật nhanh về phía ngược lại, không hề quay đầu lại, một bộ dáng vô luận như thế nào ta cũng sẽ không đi qua làm hành động tìm chết.
- Trương Tam ngươi đừng sợ, ngươi lên đi mà..., đây chính là thứ tốt thật đó, rất đáng giá.
- Nếu không ta bỏ ngươi xuống, ngươi tự mình bò lếch qua đi.
Trương Tam trả lời một câu.
Đội trưởng thở dài, lại quay đầu nhìn Hứa Thanh.
- Hứa Thanh, ngươi xông lên nha, cái đồ chơi kia thật sự là đồ tốt.
Hứa Thanh không thèm quan tâm, hắn đã lấy được chí bảo, hắn không muốn đi bốc lên bất kỳ nguy hiểm nào nữa, giờ phút này ý niệm duy nhất trong đầu của hắn chính là cố gắng chờ đến khi thi đấu kết thúc, sau đó nhanh chóng rời khỏi nơi đây, trở về liền lập tức Trúc Cơ.
Mắt thấy Hứa Thanh cũng không muốn đi, đội trưởng thở dài ra mười hơi, ra sức ăn quả táo đã biến một nửa thành màu đen, nhìn qua đại xà rồi cắn một cái với vẻ mặt tiếc nuối, trên mặt lộ ra vẻ vô cùng đau lòng, tựa hồ là cảm thấy như người khác đang đoạt vật phẩm của y vậy.