Trong thế giới dưới đáy biển của đảo Câu Anh, Hứa Thanh khẽ chuyển động thân thể, cảm giác đau nhức kịch liệt lập tức ập tới, miệng vết thương chỗ hai chân hai tay và ở bụng đang thoáng khép lại thì vào thời khắc này bỗng nhiên lại bị xé rách ra, máu tươi lại tràn ra một lần nữa, nhuộm đỏ chiếc đạo bào rách nát của hắn.
Mặc dù ngoài thân thể của hắn có lớp linh năng phòng hộ, khiến cho nước biển sẽ không đụng vào được miệng vết thương, nhưng đau đớn trong khi di chuyển vẫn càng ngày càng mãnh liệt như cũ.
Thương thế lần này của Hứa Thanh quá nặng, coi như là thủy tinh màu tím cũng không cách nào khiến cho hắn có thể khỏi thật nhanh được.
Giờ phút này sương mù ở bốn phía đang cuồn cuộn bay tới, nuốt hết bốn phương, Hứa Thanh có thể không thèm để ý tới dị chất ẩn chứa trong đó, nhưng hắn có thể cảm nhận được trong sương mù còn có thi độc nồng đậm.
Hắn cảm thấy lấy trạng thái bây giờ của mình mà gặp phải thi độc cũng có thể sử dụng thủy tinh màu tím phân ra một bộ phận lực lượng để dọn dẹp, nhưng như vậy sẽ bất lợi với việc chữa trị thương thế.
Mặt khác, hắn cũng nhìn thấy bên trong sương mù có một chút thi thể rõ ràng phục sinh sống lại, bò lên từ dưới mặt đất, trong miệng còn truyền ra tiếng gào thét giống như dã thú, lại còn có thể chạy nhanh trong sương mù.
Một khi bị sương mù bao phủ, nhất định sẽ gặp phải nguy cơ sinh tử.
Phải mau chóng rời khỏi nơi đây.
Đôi mắt Hứa Thanh co rút lại, nghiến răng chịu đựng đau nhức kịch liệt, bộc phát tốc độ cao nhất, tăng tốc chạy nhanh về phía trước.
Loại vận động mạnh mẽ này khiến cho sắc mặt của hắn càng thêm trắng bệch, nhưng trước mắt thì Hứa Thanh không có biện pháp nào khác, chỉ có thể miễn cưỡng bỏ qua cơn đau đớn, ở giữa những đám sương mù tràn ngập chung quanh, chạy thật nhanh về phía cửa ra, thậm chí cũng dùng cả phi hành phù.