- Nhanh ra tay đồng loạt, đánh nát cánh cửa bằng máu thịt này, đằng sau có cái gì đó đuổi theo!
Sau khi được kéo ra, đội trưởng lập tức hô to, bấm niệm pháp quyết chỉ một ngón tay về cánh cửa bằng máu thịt ở phía sau lưng.
Trương Tam biết rõ lúc này là thời khắc nguy cơ, nghiến răng ra tay, bốn phía lập tức có chấn động pháp thuật mãnh liệt, lực lượng của cả hai người đồng loạt ầm ầm đánh vào trên cánh cửa bằng máu thịt, khiến cho cánh cửa bằng máu thịt lập tức tan vỡ, chia năm xẻ bảy.
Bên trong mơ hồ có một tia phẫn nộ truyền ra.
Chỉ vẻn vẹn truyền ra một tia, nhưng đã khiến cho toàn bộ người của Trương Tam chấn động mãnh liệt, phun ra mấy ngụm máu tươi, trong lúc thân thể lùi lại liền truyền từng âm thanh rắc rắc, chí ít có hơn bốn mươi khối ngọc giản đã tan vỡ để hóa giải lực lượng của một tia này, nhưng vẫn khiến cho gã dính phải tổn thương và ngã xuống đất.
Giờ phút này gã lập tức vùng vẫy lấy ra đan dược nuốt vào, sau đó sắc mặt mới từ trắng bệch hiện ra một tia huyết sắc.
Đội trưởng cũng phun máu tươi ra, một nửa thân thể bị cuốn bay rơi vào một bên, nhưng tay phải của y vẫn nắm chặc khối máu thịt của Câu Anh như cũ, trong thần sắc lộ ra một tia phấn khởi, cười ha hả.
- Ai có thể so với ta chứ, kể từ khi ta biết lần thi đấu này sẽ đánh với Nhân Ngư Đảo, ta đã bắt đầu mưu đồ việc này rồi, rốt cuộc cũng để cho ta lấy được máu thịt của loại tồn tại Thần Thánh này, phát phát…phát tài lớn, lần này hoàn toàn phát tài rồi!
Đội trưởng hưng phấn vô cùng, trong lúc cười to bỗng tác động đến thương thế trên người, đau đến nhe răng trợn mắt, vội vàng thu hồi máu thịt của Câu Anh lại.
- Đáng giá không, nửa người của ngươi cũng đã không còn rồi.