Thương thế lần này vô cùng nghiêm trọng, đối với Hứa Thanh mà nói, đây là lần trọng thương nặng nhất từ trước tới giờ của hắn.
Dù là đã dùng hai tầng phòng hộ của Pháp Chu, hơn nữa còn dùng Thần Tính để đối kháng, lại đã lấy đầu thuyền ngăn cản.
Thậm chí hắn còn hao phí rất nhiều phù bảo, còn có lực lượng tu vi Ngưng Khí đại viên mãn của bản thân, tất cả cộng lại mới miễn cưỡng chống cự.
Nhưng cho dù như vậy, hắn cũng đã gần như ném đi nửa cái mạng của mình, lướt ngang ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Dù có khối thủy tinh màu tím khôi phục, nhưng Hứa Thanh cảm thấy thương thế lần này muốn khỏi hẳn cũng vẫn cần phải tốn một ít thời gian, đồng thời cảm giác sống sót sau đại nạn cũng trào dâng mãnh liệt trong đáy lòng của hắn.
Hứa Thanh cảm thấy nếu như vừa rồi mình chỉ hơi thiếu đi một vài lớp phòng hộ thôi, sợ là giờ phút này hắn cũng đã chết thật rồi.
- Nhưng, đáng giá!
Hứa Thanh nghiến răng thừa nhận từng cơn đau nhức kịch liệt từ trên thân thể truyền lại, bắt đầu kiểm tra lại tiêu hao của mình.
Phù bảo là thứ nhất, trọng yếu hơn chính là Pháp Chu hắn vất vả khổ cực tích lũy tiền để chế tạo, giờ phút này Thần Tính còn lưu trên đó đã còn cực ít.
Vả lại nửa cái thân thuyền cũng đã tan vỡ giải thể hết rồi, có thể nghĩ đến khi trở về sẽ phải trả phí tổn chữa trị cực kỳ kinh người.
Nhưng dù là như thế, đáy lòng Hứa Thanh vẫn thấy vô cùng phấn khởi như trước, cảm thấy rất đáng giá, bởi vì lợi nhuận hắn thu được càng có giá trị lớn hơn nhiều!
- Hơn nữa, Linh Tức Đăng hàng phục chế, cũng vẫn còn!
- Khó trách đội trưởng lại đi liều mạng như vậy, hóa ra một khi thành công, lại có được thu hoạch kinh người đến thế.
Hứa Thanh nghĩ tới đội trưởng, nhưng hắn cảm thấy đây không phải là một thói quen tốt, một ngày nào đó cũng sẽ tự gi3t chết chính mình.