Một màn này cực kỳ quỷ dị.
Nhưng đối với Hứa Thanh và Trương Tam mà nói, bọn họ đều đã từng tự mình gặp qua loại sự tình này rồi, thậm chí nếu so với việc mà đội trưởng đang làm giờ phút này mà nói, những tên địch nhân không nhìn thấy phía ngoài hình như cũng không coi vào đâu.
Hứa Thanh từ nhỏ đến lớn đều không bội phục nhiều người cho lắm, tiên sinh giáo thư ở xóm nghèo, Lôi đội trong doanh địa, Bách đại sư truyền thụ kiến thức dược thảo cho hắn, những người này đều là người được hắn kính nể từ trong đáy lòng.
Nhưng hôm nay lại có thêm một người.
Chỉ là đối với đội trưởng, Hứa Thanh bội phục cái dạng điên cuồng dám dùng tính mạng đi chơi đùa của đối phương.
Dám đi vào trong biển sâu ở thời điểm này, quên mình đi cướp đoạt máu thịt của Câu Anh, loại việc này chỉ có hạng người mà thể xác và tinh thần đều điên cuồng mới có thể làm được, về phần thân phận chân chính và tu vi của đội trưởng như thế nào thì Hứa Thanh cũng không muốn đi đoán, không có ý nghĩa.
- Hy vọng đội trưởng có thể thành công.
Hứa Thanh nhẹ giọng mở miệng.
Đội trưởng cho hắn Trúc Cơ Đan, kêu hắn thủ hộ ở đây một nén nhang, như vậy hắn cũng sẽ giữ đúng hứa hẹn, giờ phút này thân thể của hắn hơi nhoáng một cái, lao thẳng đến cửa lớn của thần miếu.
Nháy mắt khi tới gần, Hứa Thanh quét mắt nhìn phía ngoài trống trải, tay phải chợt vung lên thì lập tức có rất nhiều phấn độc tràn ra, dung nhập vào trong nước biển, cấp tốc khuếch tán ra phía ngoài.
Phấn độc lần này không phải là loại không màu nữa, mà có đủ loại màu sắc, màu đen màu đỏ màu lam màu lục, đống màu dung hợp cùng một chỗ sau hóa thành năm màu rực rỡ, độc tố trong đó cũng thoáng cái đề cao hơn rất nhiều.
Bên ngoài vốn dĩ trống trải, nhưng trong nháy mắt liền truyền đến càng nhiều âm thanh xì xì chói tai, cũng có chấn động kịch liệt ở ngoài thần miếu, mỗi chỗ chấn động đều khiến cho một mảnh nước chỗ đó vặn vẹo.