Giờ phút này ở bên trong thế giới dưới biển, Hứa Thanh ở trong thần miếu, ánh mắt hắn hoàn toàn trợn to, nhìn kỹ vào Linh Tê Nhãn ở trước mặt, trong tâm thần dấy lên sóng lớn ngập trời.
Bên trong con mắt này chiết xạ ra hình ảnh của chiếc Đại Dực trên bầu trời cùng với lá chiến kỳ kia, cũng chiếu ra cả hình ảnh ngón tay kia đè xu0'ng, sau đó mặt biển mười vạn dặm đều bốc hơi cùng với Câu Anh bị đánh bay nửa cái thân hình.
Nhưng mà đây cũng đã là cực hạn của Linh Tê Nhãn, trong nháy mắt tiếp theo, con mắt này không cách nào thừa nhận sự kinh khủng của khung ảnh nữa, ầm ầm nổ tung.
Mà nháy mắt khi nó nổ tung, đội trưởng đã làm một việc khiến cho nội tâm Hứa Thanh chấn động, Trương Tam cũng phải nghẹn họng nhìn trân trối.
Đội trưởng vậy mà lại lấy ra một khối thịt đỏ thắm như máu trong lòng bài tay, hung hăng đặt ở trên tượng thần Câu Anh bên cạnh.
Khối máu thịt này lập tức bị hòa tan, sau đó bao phủ toàn bộ pho tượng, giống như đang thôn phệ pho tượng vậy, từ bên trên tản ra từng trận âm thanh cắn nuốt quỷ dị, sau khi hoàn toàn thôn phệ pho tượng xong, nó lại hóa thành một khối máu thịt thật lớn, ở chính giữa nó xé rách ra một đạo khe hở giống như một cánh cổng bằng máu thịt.
Giờ phút này nó đang vặn vẹo nhúc nhích, rất là bất ổn, toàn bộ khối máu thịt cũng đều như thế, dường như tùy thời cũng đều có thể lập tức héo rũ.
Bên trong khe hở là một mảnh đen nhánh, nhưng nếu cẩn thận nhìn thì chỗ đó tựa hồ là một chỗ sâu trong đáy biển, bên trong thỉnh thoảng hiện lên một chút hình ảnh, có thể thấy bên trong có rất nhiều phần thịt nát của chân tay đã bị cụt.
Ngạc nhiên hơn nữa là những phần tay chân bị cụt và thịt nát này chính là máu thịt từ nửa thân hình của Câu Anh tan vỡ mà thành, mà những thứ máu thịt này hiển nhiên có lực hấp dẫn cực lớn đối với các loài dưới biển sâu, những mảnh máu thịt vỡ này vừa xuất hiện liền khiến cho từng đạo khí tức kinh khủng từ dưới đáy biển ào ào tuôn ra, lao về phía những mảnh máu thịt vỡ nát này, muốn chiếm chúng thành của mình.