Một màn này khiến cho tâm thần Hứa Thanh vô cùng chấn động, cũng vô cùng kiêng kị đối với chiến lực của đội trưởng, đồng thời hắn cũng đã xác định, mục đích từ đầu của đội trưởng hình như đã là nhắm tới nơi này rồi, từ đầu đến cuối tựa hồ đối phương không hề đi sai đường, một mạch đi thẳng đến nơi đây.
Chẳng lẽ mục tiêu của đội trưởng tương tự với ta?
Hứa Thanh cảnh giác, lặng lẽ đi theo, cảm giác đề phòng trong lòng cũng trở nên mãnh liệt hơn.
Cho đến một lát sau, ba người bọn họ đi thẳng một đường tới khu vực trung tâm của khu thần miếu, khi tới trước một tòa thần miếu màu lam, đội trưởng dừng lại nhanh chóng mở miệng.
- Trương Tam, ngươi bố trí cơ quan ở bốn phía, lấy hết những thứ tốt của ngươi ra đi, trở về ta sẽ trợ cấp ngươi cái mới.
- Hứa Thanh, ngươi cũng bố trí độc ở chỗ này nhiều chút, đừng keo kiệt, khi nào trở về ta cũng sẽ trợ cấp bù lại cho ngươi!
Trương Tam nghe nói vậy liền lập tức ra tay, rất nhanh đã bố trí rất nhiều cơ quan chỉ cần chạm một cái liền bạo phát ở bốn phía, mà từng cái đều tồn tại tính chất mê hoặc và ngụy trang rất lớn, góc độ bố trí cũng đều cực kỳ xảo trá.
Ví dụ như có một cái cơ quan bị gã đào một cái hố rồi chôn xuống dưới, vả lại đào hơi sâu hơn chút so với chỗ khác, hình thức khởi động hẳn là giẫm đạp.
Đi qua cái thứ nhất thì không sao, nhưng đi qua cái thứ hai, liền phịch một tiếng.
Chú ý tới Hứa Thanh đang nhìn mình, Trương Tam nhếch miệng cười chất phác một cái.
Hứa Thanh trầm mặc, nhớ lại một chút nơi mà Linh Tức Đăng chỉ dẫn, phát hiện nó cũng ở nơi đây, nhưng hình như không phải là ở phía này, hẳn là ở trong chỗ càng sâu hơn.
Việc này khiến cho đáy lòng của hắn nhẹ nhàng thở ra, đợi Trương Tam bố trí xong cạm bẫy, hắn cũng lấy ra không ít phấn độc phất ra chung quanh, cái này khiến cho trình độ hung hiểm ở bốn phía của tòa thần miếu này lại tăng lên thêm một tầng nữa.
Sau đó Hứa Thanh nhìn Hướng đội trưởng.
Đội trưởng rất là vui vẻ, trực tiếp đẩy ra cửa lớn của thần miếu, vẫy Hứa Thanh và Trương Tam đi vào.