Hồng mang trong mắt tên tu sĩ Hải Thi Tộc này lập lòe kịch liệt, vừa muốn lui về phía sau, nhưng Hứa Thanh dĩ nhiên đã tới gần, vung vẩy dao găm cực nhanh, mặt đất lại một lần nữa tràn ngập máu tươi màu xanh.
Không lâu sau, dao găm trong tay Hứa Thanh bị dị chất và thi độc của đối phương ăn mòn, rặc rặc tan vỡ, tên tu sĩ Hải Thi Tộc kia lập tức nắm lấy cơ hội này, chợt quay người muốn chạy trốn, nhưng một tia hàn mang màu đen trong nháy mắt liền đuổi theo gã, trực tiếp xuyên thấu lồ ng ngực của gã.
Chính là que sắt màu đen.
Ngay khi que sắt xuyên thấu ngực tên tu sĩ Hải Thi Tộc, Khí Linh bên trong que sắt ầm ầm bộc phát lực lượng, tạo thành chấn động Trúc Cơ, trực tiếp phá hủy thân hình vốn đã yếu kém dính trăm ngàn vết thương này.
Ầm một tiếng, thi thể tên tu sĩ Hải Thi Tộc này trực tiếp nổ tung rồi rơi lả tả trên đất, đồng thời que sắt màu đen cũng bỗng nhiên trở về tới trong tay Hứa Thanh.
Toàn bộ vết máu phía trên tự động tan biến, như đã bị nó hấp thu vậy.
Đội trưởng nhìn những mảnh thi thể nhỏ xíu dưới mặt của Hải Thi Tộc, lại nhìn que sắt màu đen trong tay Hứa Thanh một chút, cuối cùng chú ý thấy Hứa Thanh đang nhìn mình, y lập tức có chút xấu hổ, vì vậy trường thương trong tay bỗng nhiên vặn vẹo, trực tiếp hóa thành một cỗ nước chảy, bắn thẳng đến tên Hải Thi Tộc đang giao chiến cũng mình.
Nháy mắt liền chạm tới, sau khi dòng nước này quấn quanh trên người tên tu sĩ Hải Thi Tộc, nó liền tràn ra một luồng khí lạnh kinh người, trong thời gian nháy mắt liền biến thành hàn băng, phong ấn tên tu sĩ Hải Thi Tộc này vào bên trong, hóa thành một tảng băng.
Hàn khí này lạnh kinh người, giống như có thể tổn thương cả linh hồn vậy.