Hứa Thanh biến sắc, lập tức lấy Linh Tức Đăng trong tay từ bên trong cái bóng ra, mà ngay một khắc bỏ ra, chấn động liền tan biến, giống như chưa từng xuất hiện qua vậy, ngọn đèn này hình như lại hóa thành một ngọn đèn tầm thường.
Hứa Thanh trầm ngâm, trong khi cái bóng run rẩy, lại để ngọn đèn vào trong, chấn động lại hiện ra, chỉ dẫn rất rõ ràng.
- Đây là!
Hứa Thanh nheo mắt lại, chợt nhớ tới manh mối về miếu Di Ách trong lời đồn mà tên béo nói trong ngọc giản.
Cái này khiến cho hắn không khỏi sinh ra một chút suy đoán.
Như có điều suy nghĩ, Hứa Thanh lạnh lùng liếc mắt nhìn cái bóng, cũng mặc kệ là đối phương có thể nghe hiểu hay không, trầm thấp mở miệng.
- Ngươi có thể tiếp tục ngủ.
Nói xong, Hứa Thanh nhớ kỹ phương hướng chỉ dẫn cụ thể ở dưới lòng đất, thổi tắt Linh Tức Đăng trong tay, sau khi thu hồi, quay người nhoáng một cái nhảy xuống khỏi Trúc Cơ tháp.
Lúc thân ảnh hạ xuống, hắn nhanh chóng kiểm tra bốn phía, tìm kiếm thanh niên nhân ngư tộc vừa nãy rơi xuống.
Đối phương Trúc Cơ thất bại trong thời khắc mấu chốt, lại chịu một kích của mình, không chết cũng trọng thương, giờ phút này ánh mắt của hắn đảo qua, rơi vào mặt đất cách đó không xa.
Chỗ đó một cỗ thi thể đang nằm, chính là vị thanh niên nhân ngư tộc nọ.
Hiển nhiên, gã Trúc Cơ thất bại cho nên bị cắn trả, khiến cho gã không cách nào dùng sức, sau khi bị đánh rơi xuống, chưa bò được bao xa thì đã khí tuyệt mà chết rồi.
Nhưng Hứa Thanh vẫn lo lắng, lúc từ không trung hạ xuống đã đánh ra thêm vài đạo pháp thuật, còn dùng cả phấn độc, cho đến khi xác định đối phương thật sự không phải giả chết thì hắn mới tới gần, sau đó nhanh chóng ngồi xổm xuống, lấy một cái túi trữ vật từ trên người người đối phương.
- Thân phận của tên này không đơn giản, lại đang Trúc Cơ cho nên nhất định sẽ có chuẩn bị Trúc Cơ Đan, hy vọng tên này còn chưa có ăn hết.
Hứa Thanh động tâm, nhanh chóng mở ra nhìn vào, sau đó trên mặt nở một nụ cười, vừa thu hồi định ly khai.