Nhìn từ trên bầu trời nhìn xuống, giờ phút này bốn hòn đảo của nhân ngư tộc đều bị ánh sáng tím bao vây, bên trong còn bộc phát ra rất nhiền màn giết chóc và chấn động pháp thuật, hình dạng sắp xếp của bốn hòn đảo này giống như một hình trăng lưỡi liềm.
Hòn đảo đầu tiên chính là đảo Di Ách, hai hòn đảo chính giữa theo thứ tự là đảo Câu Anh cùng với đảo Y Mỹ Kỳ, mà dưới cùng thì chính là đảo U Tàng.
Trong đó đảo Y Mỹ Kỳ là đảo chính của nhân ngư tộc, ba hòn đảo khác chỉ là đảo phụ.
Nguyên bản Hứa Thanh cũng không hiểu rõ nhiều tình huống của nhân ngư tộc, nhưng trước khi tới đây, Hoàng Nham đã đưa ngọc giản cho hắn, bên trong ngọc giản miêu tả cực kỳ kỹ càng, cũng có đủ loại thông tin về nhân ngư tộc.
Bên trên chẳng những đánh dấu vị trí của các địa phương có giá trị, mà con đề cập tới lịch sử và văn hóa của nhân ngư tộc.
Bên trong văn hóa của nhân ngư tộc, sau khi tộc nhân của họ tử vong, sẽ thông qua miếu Di Ách tiến vào một cái thế giới kỳ dị tên là Tố Vân Điền, nơi đó được bọn họ xưng là Thần quốc, bên trong mai táng Thần Linh thế hệ đầu trong thần thoại của bọn họ.
Vị Thần Linh này, tên là Di Ách.
Đây cũng là nguồn gốc của tên đảo Di Ách, cho nên áo giáp được tế tự ở bên trong núi lửa đảo Di Ách cũng có tên là giáp Di Ách.
Nhưng mặc dù Di Ách là Thần Thánh bên trong thần thoại của bọn họ, nhưng cuối cùng vẫn là vẫn lạc, mà tín ngưỡng của nhân ngư tộc lại cần một vật dẫn, thậm chí một chút cường giả trong bọn họ cũng cần vật dẫn này để thi triển thần thuật của bản thân.
Cho nên bọn họ liền thờ phụng một tồn tại khác, để phủ thêm một lớp thần bí, vị này liền được xưng là Câu Anh.
Bởi vậy hòn đảo tiếp theo liền được gọi là đảo Câu Anh.