- Bái kiến trưởng lão!
Giờ phút này trên trăm vị tu sĩ Trúc Cơ trên bầu trời đồng loạt cúi đầu, thanh âm giống như sóng lớn, khiến cho bát phương đồng thời nổ vang, toàn bộ tu sĩ Trúc Cơ đều bái kiến, nhưng 13 vị trưởng lão của ngọn núi thứ bảy đồng loại bỏ qua những người phía dưới, giờ phút này họ đều nhao nhao cúi đầu về phía chỗ bầu trời cao hơn.
- Cung nghênh Phong chủ!
Theo lời nói c*̉a bọn họ truyền ra, những tia chớp trong tầng mây trên bầu trời vang ra tiếng nổ trước đó chưa từng có, mây đen tràn ngập trong không trung trong thời gian ngắn đã bị xé nát, lúc chúng nó tản ra bốn phía, liền lộ ra đạo thân ảnh khổng lồ được giấu ở bên trong.
Đó là một con Tích Long khổng lồ, toàn thân đen nhánh, chiều dài trọn vẹn tầm ngàn trượng, đồng tử màu vàng trực tiếp dựng thẳng, lộ ra một cỗ cảm giác thần thánh, mỗi một mảnh lân giáp màu đen trên thân cũng tản mát ra chấn động kinh khủng, khiến cho thiên địa biến sắc, phong vân cuộn trào.
Hình như chỉ cần nó khẽ vỗ cánh, liền có thể khiến cho biển gầm, hình như chỉ cần nó mở miệng rống, liền có thể khiến cho sinh linh đồ thán.
Mà trên phần lưng của nó, vậy mà lại mọc ra từng dãy cung điện xa hoa.
Là mọc ra, chứ không phải được xây dựng, bởi vì giống như là tồn tại nhất thể cùng với nó vậy! Trên tòa cung điện cao nhất, trong một căn lầu các có một đạo thân ảnh đang đứng ở nơi đó.
Bởi vì cách mặt đất quá xa nên Hứa Thanh không nhìn rõ được, nhưng hắn có thể cảm nhận được trên đạo thân ảnh ấy tản mát ra một luồng uy áp kinh người, có thể trấn áp tất cả.
Nếu so sánh với người này, uy áp của 13 vị trưởng lão liền trở nên ảm đạm không còn ánh sáng, mà con Tích Long dài ngàn trượng dưới chân người này cũng đều biến thành dịu dàng ngoan ngoãn, loại cảm giác cường hãn này!
Đã vượt ra khỏi nhận thức của Hứa Thanh, không cách nào để hình dung và ví von nữa rồi, giờ phút này hắn cũng chỉ có thể cúi đầu.