Cảm ơn các vị đạo hữu đã ủng hộ Tiên Thạch và Đề cử Ngọc Phiếu rất nhiều.
Thật sự là tăng thêm động lực để hàng ngày dù mệt vẫn ráng dịch đều phục vụ mọi người.
Một đêm này, Hứa Thanh thu hoạch được rất nhiều.
Hắn bắt được tổng cộng khoảng hơn 700 Cúc Thạch Thạch.
Lúc này nhìn đống Cúc Thạch bị đóng băng ở trong túi trữ vật, trong đầu Hứa Thanh đã nổi lên sáu bảy loại phương pháp dùng những vật này để điều phối độc phương, mỗi một loại đều có uy lực không hề tầm thường.
- Ta còn có Quỷ Dục Hấu, nếu phối hợp và điều phối cùng với Cúc Thạch, để tốt nhất thì nên dùng thêm một chút dược thảo để chuyển hóa lưỡng cực âm dương...
Có lẽ có thể chế tạo ra phấn độc khiến cho tu sĩ Trúc Cơ cũng phải chết bất đắc kỳ tử?
Hứa Thanh trầm ngâm một phen, cảm thấy suy nghĩ của mình hình như vẫn còn có chút lạc quan rồi, hắn nhớ lại một trận đánh cùng với lão tổ Kim Cương Tông, năng lực kháng độc của đối phương rất mạnh, mà cái này chắc cũng chẳng phải là thường lệ.
Mà dựa theo cách điều phối Quỷ Dục Hấu và Cúc Thạch thì đại khái có khả năng luyện ra được thứ thu hút hung thú tới mà thôi, đương nhiên là có thêm Cúc Thạch vào, thì có thể điều chế ra thứ thu hút cấp độ cao hơn.
- Cho nên ta cũng phải dùng loại độc dữ dội hơn!
Hàn mang lóe lên trong mắt Hứa Thanh, hắn chuẩn bị về sau tìm một cơ hội ra biển, sau đó tìm một chút độc vật thật mạnh để cường hóa độc đạo của mình.
Nghĩ tới đây, hắn thu hồi ánh mắt từ trên túi trữ vật lại, cầm một trong ba khối ngọc giản Đinh Tuyết tặng cho ở bên cạnh lên, nháy mắt liền tràn linh năng vào, bắt đầu xem xét.
Sau một lúc lâu, thần sắc Hứa Thanh có chút kỳ dị, thì thào nói nhỏ.
- Trăm ngày Trúc Cơ?
Hứa Thanh suy tư một phen, lại cầm lấy khối ngọc giản thứ hai xem xét, cứ như vậy thời gian một ngày chậm rãi trôi qua.