Cùng lúc đó, ánh hoàng hôn bên ngoài chiếu rọi vào trên bến cảng, tựa như khiến cho toàn bộ cửa hàng bên bến cảng như được phủ thêm một tầng sơn màu da cam mỏng, thoạt nhìn hết thảy kiến trúc tựa hồ đều bị ánh hoàng hôn phủ lên, ngay cả những tầng mây trên bầu trời cũng đều biến thành một mảnh đỏ rực.
Ở bên trong nắng chiều, có một nữ tử xinh đẹp mặc đạo bào màu tím nhạt, lưng đeo một thanh cổ kiếm bằng đồng, trên đầu là bím tóc cột dạng đuôi ngựa, đang đi về phía cảng 79.
Dáng người của nàng cao và thướt tha, tướng mạo xinh đẹp tuyệt trần, nhất là bím tóc đuôi ngựa cùng với cổ kiếm phía sau khiến cho trên người nàng nhiều hơn một chút tư thế hiên ngang và oai hùng, phối hợp thân phận đệ tử hạch tâm, khiến cho nàng thoạt nhìn có một loại mị lực đặc biệt.
Trên đường đi qua, toàn bộ đệ tử nhìn thấy một màn này đều không thể không cúi đầu bái kiến, cũng có không ít đệ tử hiện ra cảm giác khác thường trong lòng.
Mà tâm tình của nàng hình như cũng rất sung sướng, gật đầu với tất cả những đệ tử bái kiến mình trên đường, cho đến khi đi vào bến cảng 79, cước bộ của nàng mới dừng lại một chút, khuôn mặt hơi ửng đỏ, đồng thời tim cũng giống như có chút đập nhanh hơn.
Nàng đứng ở nơi đó hít thật sâu vài hơi, lúc này mới một lần nữa cất bước đi, thẳng đến!
Nơi cập bến của Hứa Thanh.
Rất nhanh đã đến trước nơi cập bến, nàng nhìn thấy chiếc Pháp Chu có chút quen thuộc kia, biểu cảm hiện ra sự vui vẻ dạt dào và nhớ nhung, cao giọng mở miệng.
- Hứa Thanh sư đệ, ngươi có ở đây không?
Ngày bình thường mặc dù cảng 79 cũng không phải rất náo nhiệt, nhưng người tới lui cũng không ít, cho nên một thân đạo bào màu tím nhạt xuất hiện ở chỗ này rất dễ làm cho người khác chú ý, vì vậy gần như một cái chớp mắt khi nữ tử này đi vào cảng 79, liền đã đưa tới không ít người chú ý.