Trong và ngoài phòng.
Thiếu niên câm còn đứng ngoài phòng đang run rẩy, đội trưởng ngồi trong phòng thì lộ ra vẻ mặt hiếu kỳ.
Ánh mắt Hứa Thanh nheo lại không nói gì, nhưng hắn chú ý thứ khiến cho đối phương hoảng sợ chính là cái bóng ở dưới thân mình.
Giờ phút này trong cái nhìn chăm chú của Hứa Thanh, thân thể của thiếu niên câm càng ngày càng run rẩy, hai tay nắm thật chặt, mồ hôi trên người đổ ra như mưa, lập tức ướt sũng toàn thân, bất luận người nào ở trong đây cũng đều có thể nghe thấy hai chân người thiếu niên này truyền ra tiếng ken két.
Đó là tiếng xương cốt và cơ bắp đang đối kháng lại.
Hình như bản năng và tâm thần của người thiếu niên này đang kịch liệt đấu tranh với nhau.
Mà cứ như vậy tiếp xuống, mỗi một hơi thở trôi qua, cũng đều là một loại hành hạ không cách nào tưởng tượng được đối với người thiếu niên câm.
Đôi mắt Hứa Thanh ngưng tụ lại, ánh mắt hơi nội liễm, đứng dậy chắp tay về phía đội trưởng, sau đó quay người đi đến phía cửa ra vào.
Theo hắn tới gần, sự sợ hãi trong ánh mắt của người thiếu niên câm càng lớn hơn, nhưng hình như người thiếu niên này cũng không dám lui ra phía sau, trạng thái cũng giống như Hứa Thanh khi thấy được quỷ dị ở bên trong cấm khu rừng rậm hồi trước vậy.
Cho đến khi Hứa Thanh đi qua bên cạnh, tâm thần của người thiếu niên câm liền hoảng sợ đến vô hạn, đầu óc người này lập tức nổ vang một tiếng, khóe miệng người thiếu niên câm trực tiếp tràn ra bọt mép, thân thể kịch liệt run rẩy.
Hứa Thanh nhíu mày, hắn không hề tản ra bất luận uy áp nào, cũng không cố ý lộ ra sát khí, vì vậy hắn liếc nhìn thiếu niên với thâm ý sâu sắc, sau đó ra khỏi phòng rồi rời khỏi nơi đây.
Mà theo hắn rời khỏi, cảm giác sợ hãi của thiếu niên câm cũng tiêu tán như thuỷ triều rút xuống vậy, rất nhanh thì thân thể của người này không hề run rẩy nữa, thần sắc cũng khôi phục hơn phân nửa, chỉ là nỗi khiếp sợ thì vẫn còn sót lại ở bên trong mắt chưa tan, cũng khiến cho người này không dám quay đầu nhìn bóng lưng rời đi của Hứa Thanh chút nào.