Đối với vô số đệ tử dưới núi của ngọn núi thứ bảy mà nói, từng vị đệ tử hạch tâm ăn mặc đạo bào màu tím nhạt đều giống như là thần tử cao cao tại thượng vậy, thân phận cao quý đến cực hạn.
Theo như lời đội trưởng lúc trước đã nói, đệ tử dưới núi chết một trăm, tông môn cũng sẽ không để trong lòng, nhưng mà đệ tử hạch tâm chết một người, cũng đều là chuyện lớn.
Cho nên đệ tử của từng ti đều trở nên điên cuồng, cũng có thể hiểu được.
Nhưng Hứa Thanh không có khát vọng gì đối với thân phận đệ tử hạch tâm.
Nếu như là lúc vừa mới đến Thất Huyết Đồng, thân phận đệ tử hạch tâm còn có đủ hấp dẫn với hắn, nhưng bây giờ tu vi của hắn đã đạt đến Ngưng Khí đại viên mãn, đối với Hứa Thanh lúc này mà nói, mau chóng đột phá trở thành Trúc Cơ mới là lựa chọn đầu tiên của hắn.
Mặt khác, Hứa Thanh cảm thấy chuyện này không hề đơn giản như vậy, lựa chọn địa điểm thi đấu ở Linh Bắc tộc giống như là đang mê hoặc người bên ngoài vậy, liên tưởng tới phân tích lúc trước của mình, đáy lòng Hứa Thanh cảm thấy chiến trường chân chính có lẽ chính là nhân ngư tộc.
Mang theo ý nghĩ như vậy, trong khi đệ tử khác đang toàn lực tranh thủ tư cách và chuẩn bị để tham gia, Hứa Thanh lại cẩn thận quan sát thêm mấy ngày.
Sau khi xác định trong tông môn hoàn toàn không có chuyện tiếp theo sau về nhân ngư tộc, bên Tam điện hạ cũng là như thế, Hứa Thanh dứt khoát đổi lại về thân phận của mình, sau khi lại cảnh giác thêm vài ngày, đáy lòng cũng đã ổn định lại.
Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, thì vào lúc này Hứa Thanh không muốn chạy trốn khỏi Thất Huyết Đồng, bởi vì hắn đã cách Trúc Cơ không xa, hắn rất muốn đạt được cái quyền lợi mỗi tháng sẽ được 5000 linh thạch sau khi trở thành Trúc Cơ.
Bây giờ nếu như tất cả đều như bình thường, Hứa Thanh cũng chỉ cần mang theo cảnh giác trong sinh hoạt như thường ngày, cũng là mấy ngày sau, hắn nhận được thông báo của đội trưởng.