Chủ thành Thất Huyết Đồng.
Bên trong khu vực gần biển, gió mùa đông mang theo cảm giác âm nhu, quét khắp mỗi một chỗ hẻo lánh trên đường.
Khác với sự giá lạnh của khu vực Hồng Nguyên, cảm giác âm nhu ẩm ướt khiến người ta ngay từ đầu khó có thể phát hiện ra, cho đến khi nó được rót vào tận bên trong, mới dần dần từ bên trong tỏa sự băng hàn ra ngoài, sau đó mới có thể cảm thụ được cái lạnh của nơi này.
Mà lúc đó người ta muốn chống đỡ cũng đã không còn kịp nữa rồi.
Giống như đệ tử dưới núi của Thất Huyết Đồng vậy, dưới gương mặt mỉm cười luôn ẩn giấu sự hung tàn, cũng như là trong bông có kim.
Cái này cũng là nét đặc biệt của ngọn núi thứ bảy.
Dường như mỗi đệ tử của ngọn núi thứ bảy đều có một chút thiên phú ở phương diện này, bọn họ rất giỏi về che giấu, bọn họ có thể không cần những cái tôn nghiêm hư nhược gì đó, bọn họ sẽ luôn lấy lợi ích làm tiêu chuẩn cao nhất, điểm này thì Hứa Thanh cảm thụ rất sâu sắc.
Dù bây giờ cũng coi như là hắn đã dung nhập vào trong hoàn cảnh của chủ thành Thất Huyết Đồng, vả lại theo tu vi của hắn đề cao, dựa vào thủ đoạn tàn nhẫn khiến cho bản thân có thể đứng vững bước chân ở trong Thất Huyết Đồng, nguy hiểm gặp phải cũng đã giảm bớt, cũng đã lấy được thanh danh.
Nhưng sự cẩn thận và cảnh giác của hắn thủy chung chưa từng giảm bớt một chút nào.
Bởi vì Hứa Thanh rất rõ ràng, trong hàng đệ tử Ngưng Khí của ngọn núi thứ bảy, tu sĩ cấp thấp tương tàn lẫn nhau thì thường thường sẽ có dấu vết để mà lần theo, nhưng mà tu sĩ đẳng cấp cao ở nơi đây, nhất là người đã đến Ngưng Khí tầng chín, tầng mười, phần lớn tâm cơ đều rất thâm trầm.
Bọn họ giỏi về ngụy trang, càng giỏi về ẩn nhẫn, như những con độc xà ẩn núp trong bóng tối, một khi bị bọn họ để mắt tới, nhiều khi đã tử vong rồi còn không biết được địch nhân chân chính là ai.