Nghe những lời mà lão tổ Kim Cương tông nói, tâm thần Hứa Thanh như dấy lên sóng lớn, ngẩng đầu nhìn về thiên địa xa xa, hắn giống như lại nhận thức nhiều hơn một phần đối với cái thế giới này.
- Nhưng Ly Đồ Giáo thì ta biết rõ, giáo phái này ở bên trong vô số tộc quần trên toàn bộ thế giới đều có tín đồ, thế lực cực kỳ đông đảo, tất cả đều bởi vì giáo lí!
Lão tổ Kim Cương tông tiếp tục mở miệng.
- Giáo lí của Ly Đồ Giáo là rời khỏi cái mảnh thế giới tàn khốc này.
Bọn họ cuồng nhiệt thờ phụng Thần Linh thời kỳ viễn cổ trước lúc nửa khuôn mặt Thần Linh đến, bọn họ tin tưởng một ngày nào đó, những Chúa Tể Cổ Hoàng đã rời khỏi kia, sẽ xây dựng sáng lập ra thánh địa, sau đó sẽ tiếp dẫn những giáo đồ là bọn họ rời đi.
- Mà sở dĩ chi nhánh của Ly Đồ Giáo rất nhiều, bởi vì ở bên trong cuốn ghi chép của bọn họ, ghi chép thời kỳ viễn cổ tổng cộng có chín vị Chúa Tể Cổ Hoàng rời khỏi, để sáng tạo ra thánh địa.
- Cho nên bản thân Ly Đồ Giáo cũng chia làm chín phe phái lớn, thờ phụng các Chúa Tể Cổ Hoàng khác biệt trong thánh địa của mình, giữa từng phe phái có vẻ đều không hợp với nhau, đều cho rằng Chúa Tể mình thờ phụng mới là Chí Tôn, mới thật sự có thể tiếp dẫn bọn họ đi cùng.
Mà bên trong những Chúa Tể Cổ Hoàng vĩ đại kia không chỉ có nhân tộc, mà còn có dị tộc, đây cũng là lý do tại sao tín đồ của Ly Đồ Giáo lại có thể trải rộng ra khắp tất cả các tộc quần.
Những lời này làm cho Hứa Thanh nghe xong mà chấn động tâm thần, sau khi nhanh chóng tiêu hóa tin tức, hắn liền hỏi một câu.
- Chúa Tể Cổ Hoàng là dạng tồn tại gì?
Lão tổ Kim Cương tông sững sờ, vấn đề này chính lão cũng không biết, nhưng lão không muốn trong lúc Hứa Thanh còn đang cân nhắc sinh tử của mình mà lại lộ ra mình ngu ngốc vô dụng, vì vậy lập tức suy nghĩ nhớ lại, sau đó mở miệng.