Hứa Thanh trầm mặc, tay phải bỗng nhiên cách không trảo một cái, que sắt màu đen lập tức gào thét bay đến, bị hắn chộp vào trong tay, hắn lạnh lùng nhìn hồi lâu, tay phải hắn khi thì dùng sức, khi thì buông ra, sau khi kéo dài mấy lần, càng ngày càng trầm mặc.
Hắn cảm nhận được cái que sắt màu đen này của mình, đích đích xác xác đã có khí linh, mà cái khí linh này!
Chính là lão tổ Kim Cương tông.
Đối phương không biết đã triển khai thủ đoạn gì, chủ động kết liễu bản thân, rồi lại chủ động chuyển hóa hồn thể trở thành khí linh, sau đó chủ động lựa chọn chui vào bên trong que sắt!
- Lăn ra đây!
Hứa Thanh có chút khó chịu, khẽ quát một tiếng.
Que sắt lập tức run rẩy, hư ảnh lão tổ Kim Cương tông nổi lên bên trên, nhìn biểu cảm Hứa Thanh, thân thể của lão run lên, vội vàng hiện ra vẻ mặt cười làm lành.
- Cho hỏi chủ nhân gọi tiểu nhân có chuyện gì?
Lời nói rất thuần thục, trên biểu cảm còn mang theo vẻ nịnh nọt, không có bất kỳ cảm giác không lưu loát nào, giống như đã từng luyện tập thực hành qua rất lâu rồi vậy, trên thực tế cũng đúng là như thế!
Lão tổ Kim Cương tông cả đời cẩn thận, hành động luôn ổn thỏa, lại ưa thích đọc sách cổ, ở trong cách nghĩ của người khác, thì lão thuộc về loại người có vấn đề về tâm thần, nói gọn là bị điên.
Nhưng chính lão lại không cho là như vậy, lão biết rõ chút tu vi ngay cả huyền diệu thái đều không thể mở ra của mình, ở trong cái loạn thế này cũng không được coi vào đâu cả, mà tông môn lại quá nhỏ, theo như lời bên trong sách cổ nói, lão và tông môn của mình rất dễ dàng trở thành hòn đá mài dao thứ nhất của người có vận khí lớn.
Mà hòn đá mài đao như vậy, lão tổ Kim Cương tông đã đọc qua vô số minh chứng bên trong sách cổ, đó là những quyển truyện tiên hiệp huyền huyễn ở thư viện, không ngoài dự tính thì đều bị chết rất thảm, không có một người nào còn sống, vì vậy lão ngoài hoảng sợ, cũng lo lắng cho tương lai của mình.