Theo hoàng hôn dần ảm đạm, sắc trời bên ngoài cũng dần dần âm u, gió rét vù vù thổi tới, sau khi lướt qua doanh địa thập hoang giả thì biến thành càng lúc càng lớn.
Bởi vì thời tiết rét lạnh mà bụi bặm trên mặt đất đã trở nên vô cùng cứng rắn, không cách nào bị gió thổi bay lên, duy chỉ có một chút đồ bỏ đi mới bị gió thổi tới cuốn bay đi, truyền ra tiếng ồn ào xôn xao, đồng thời gió lạnh cũng thổi vào trên người một vài đứa trẻ đang co đầu rút cổ ở trong doanh địa.
Gió lạnh dường như hóa thành từng lưỡi dao sắc bén, muốn chém tất cả những sinh mệnh nhỏ yếu nơi này thành từng mảnh nhỏ.
Không bao lâu sau, những bông tuyết cũng không cam chịu yếu thế mà rơi từ trên trời xuống, phiêu tán ra toàn bộ Hồng Nguyên, tràn ngập khắp nơi mà tầm mắt có thể nhìn tới.
Tối nay, tuyết rất lớn.
Những bông tuyết lốm đa lốm đốm rất nhanh đã hóa thành trông như lông ngỗng, từng tầng một bao phủ khắp mặt đất, khiến cho đám người không có nhà để ở bên trong doanh địa thập hoang chỉ biết lạnh run, trong mắt mang theo tử ý và sự chết lặng.
Mùa đông năm nay hình như lại lạnh hơn so với trước kia, sẽ làm chết cóng càng nhiều người hơn nữa.
Trong gió tuyết, sau khi Hứa Thanh sửa sang lại xong tất cả thì đi ra khỏi nhà gỗ.
Hắn nhìn lên bầu trời đầy tuyết, cảm thụ sự rét lạnh trong thiên địa, rụt rụt vạt áo rồi lại đảo qua những đứa trẻ không nhà đang lạnh run trong doanh địa, sau khi trầm mặc một lát, hắn đi thẳng về phía trước nhưng không đóng cửa.
Căn phòng bên trong cánh cửa còn có một đống lửa ấm đang cháy, tương phản cùng nhiệt độ bên ngoài, khiến cho từng đoàn từng đoàn sương trắng tràn ngập ở trong đó hấp dẫn những đứa trẻ gần bên ngoài chú ý, tử ý trong ánh mắt bọn nó hình như trong một cái chớp mắt này lại có một tia hy vọng.
Trong gió tuyết, thân ảnh Hứa Thanh càng chạy càng xa, càng lúc càng nhanh.
Đến cuối cùng cả người hắn tựa như đã dung nhập vào trong gió, hóa thành một đạo tàn ảnh, không ngừng tiến tới gần về phía sơn môn của Kim Cương tông.