Giờ phút này khi Hứa Thanh đi vào cái doanh địa thập hoang giả, ánh mắt hắn thu hồi từ trên những cái lều ở bốn phía, nhìn về phía xa xa, chỗ đó có trên trăm thập hoang giả đang hội tụ thành một đám, từng người đang hưng phấn gào thét, tiếng ồn ào lúc trước hắn nghe được, chính là từ trong miệng đám người này truyền ra.
Mà thứ bị bọn họ vờn quanh, khiến cho bọn họ đang hưng phấn, là một cảnh tượng vô cùng tàn nhẫn.
Chỗ đó, đang tiến hành một cuộc tranh tài.
Một cuộc đấu mà trông như là trận cắn lộn của những con chó vậy, có bảy tám thân ảnh quần áo tả tơi, gầy còm như củi, đang toàn lực chạy nhanh, trên thân thể bảy tám người này tràn đầy khí tức dị chất nồng đậm, phần lớn làn da trên người đều có màu xanh đen, hiển nhiên đều ẩn chứa dị chất mãnh liệt, đều cách giây phút dị hoá không xa.
Trong mắt của bọn họ cũng mang theo sự tuyệt vọng và điên cuồng vô cùng, mà nơi bọn họ thi đấu chạy nhanh, là một con đường phủ kín những cục đá sắc bén và những mảnh vỡ đao kiếm.
Khi dẫm lên trên sẽ đau nhức kịch liệt và máu tươi phun ra, có thể khiến cho người ta phát cuồng.
Mà phía trước của bọn họ, nơi cuối cùng của cuộc thi đấu này, thình lình chỗ đó đặt một viên Bạch Đan có rất nhiều những điểm lấm tấm.
Đối với những người dị hoá nghiêm trọng như thế này mà nói, một viên Bạch Đan có lẽ không cách nào cứu mạng bọn họ, nhưng ít nhiều cũng có thể kéo dài được một ít thời gian, kéo dài hơi tàn.
Mà khi đó, có lẽ có thể khiến cho bọn họ có thêm cơ hội lấy được những viên Bạch Đan khác.
Cho nên, cho dù là khi bọn họ đang chạy nhanh, bất kể mặt đất tràn ngập máu tươi, từng người đều run rẩy đến cực hạn nhưng ý chí muốn sống vẫn để cho bọn họ điên cuồng chạy thật nhanh, đây là thi đấu như đua chó, cũng là đua ngựa.