- Bảo bối ngươi hiểu lầm rồi, ta nói là bảo bối ngươi thật to gan nha.
- Lý lang ngươi...
Nữ tử nhân ngư tộc sững sờ, ngẩng đầu nhìn về phía Tam điện hạ, trước mặt vẫn như cũ là gương mặt quen thuộc kia, so với trước kia không có bất kỳ khác biệt nào, thậm chí trong thần sắc vẫn còn mang theo sự đau lòng vừa rồi, ánh mắt cũng vô cùng điềm đạm, hình như vẫn mang theo ý nghĩ yêu thương thật sâu.
Nhưng câu nói trước lại khiến cho ả cho rằng mình đã nghe lầm, vừa muốn tiếp tục mở miệng, nhưng Tam điện hạ đã nhu hòa giơ tay trái lên, như thường ngày vuốt v3 mái tóc của ả, một chưởng rơi vào trên đỉnh đầu của ả.
Phịch một tiếng, nữ tử nhân ngư tộc này chấn động toàn thân, đầu lâu chia năm xẻ bảy, trực tiếp bạo khai.
Máu thịt mơ hồ và ánh mắt tan vỡ đã che mất ánh sáng của ả, khiến cho cả người không đầu biến thành thi thể, té trên mặt đất, mất hết sinh cơ.
Một màn này khiến cho đôi mắt Hứa Thanh co rụt lại, ngoài ý muốn đến cực hạn.
Mà vị muội muội nhân ngư tộc đang hấp hối khóc lóc kể lể một bên, đã hoàn toàn ngây ngốc ở chỗ đó.
Bộ dạng suy yếu trên mặt ả lập tức bị sự rối loạn mãnh liệt thay thế, hình như không thể tin vào tất cả những gì mình nhìn thấy, khó có thể tin tất cả những thứ vừa phát sinh.
Nhất là trên vẻ mặt Tam điện hạ bây giờ vẫn còn vẻ yêu thương bình thường như trước, không có bất kỳ biến hóa nào lau vết máu trên tay.
Một màn này, khiến tâm thần muội muội nhân ngư tộc xuất hiện cảm giác rối loạn mãnh liệt.
Ả không cách nào tưởng tượng cái người đã từng ôm chính tỷ muội ả vào trong ngực, một nam nhân rất là thân mật, vậy mà giờ phút này lại mang theo vẻ điềm đạm đập chết tỷ tỷ của mình.
Nếu như lúc đối phương ra tay thay đổi vẻ mặt, từ điềm đạm hóa thành âm lãnh, vậy ả cũng có thể tiếp thu được.
Nhưng người nam nhân trước mắt này, thần sắc từ đầu đến cuối cũng vẫn đều tràn đầy ý nghĩ yêu thương, điều này mới khiến cho đáy lòng vị muội muội nhân ngư tộc dâng lên cảm giác run sợ trước đó chưa từng có.
- Lý lang...
Trong mắt vị muội muội nhân ngư tộc hiện ra vẻ hoảng sợ vô cùng.
Tam điện hạ vừa xoa tay, vừa điềm đạm cười cười đi về phía vị muội muội nhân ngư tộc, sau đó ngẩng đầu, nụ cười vẫn ôn hòa như trước, nhìn Hứa Thanh.