Thời gian không lâu, một khắc ánh nắng trở nên chói chang hơn, Hứa Thanh từ rất xa thấy được Vận Chuyển ti, cũng nhìn thấy bên trong ngoại trừ bản thân nhân viên Vận Chuyển ti, còn có một chút đệ tử rất lạ mắt.
Những đệ tử này có bảy tám vị, đều là nữ tử, dáng người từng vị đều uyển chuyển, dù đạo bào cũng khó có thể che lấp quá nhiều, thoạt nhìn trên dưới lồi lõm, rất là ưu mỹ.
Mà tướng mạo cũng đều tương tự tú lệ, có một cỗ khí chất đan đạo đặc biệt thuộc về ngọn núi thứ hai.
Các nàng đều là đệ tử ngọn núi thứ hai.
Giờ phút này ở trong các nàng, còn có một vị đệ tử hạch tâm bị túm tụm, toàn thân nàng mặc đạo bào màu cam nhạt, ở trong đông đảo hàng đệ tử rất dễ làm người khác đặc biệt chú ý, bản thân dung nhan của nàng cũng giống như thế, chung linh tuyệt tục, dung mao tuyệt sắc, thực là một vị mỹ nhân tuyệt thế.
Bộ dạng mười sáu mười bảy tuổi, thân hình thướt tha, giữa lông mày mang theo sự thanh tịnh, trên mặt tràn đầy linh vận, cả người đều có một cỗ cảm giác thanh tú.
Hình như nàng ngày bình thường cũng rất dịu dàng, cho nên tuy bị đám người túm tụm lại, nhưng cũng không có cảm giá ưu tú của đệ tử hạch tâm, chỉ im lặng đứng ở nơi đó, rất là lịch sự tao nhã.
Ánh mắt Hứa Thanh đảo qua, chậm rãi đến gần, nhìn thấy Trương Tam đang bị những đệ tử thứ này ngọn núi thứ hai quay chung quanh.
So với những đệ tử ngọn núi thứ hai có tướng mạo không tầm thường mà nói, dung mạo của Trương Tam đang ngồi xổm trên bao cát xoa xoa tay quả thực là xấu xí, bộ dáng gã trông như lão nông, thoạt nhìn rất là thuần phác.
Hứa Thanh vừa đến, Trương Tam liền thấy trước tiên, y lên tiếng chào về phía Hứa Thanh, lại vỗ vỗ lồ ng ngực về phía những người đệ tử của ngọn núi thứ hai.
- Các ngươi yên tâm, lần này không có vấn đề, lão Trương ta mà ra biển, phần lớn từng tộc sẽ cho ta chút tình mọn.