Thời gian hơn nửa ngày thoáng một cái đã qua.
Theo trăng sáng tái hiện trên bầu trời, biển khơi cũng dần dần yên tĩnh ngủ say, những ngôi sao sáng rơi lả tả trên đại địa khiến cho bến cảng Thất Huyết Đồng như bịt kín một tầng che mặt thần bí.
Từ xa nhìn lại, bảy ngọn núi sừng sững ở phía trên đại địa, cùng với bảy đồng tử màu máu thật lớn trên đỉnh núi, giống như thủ hộ, cũng như uy h**p.
Thủ hộ chính là sự phồn vinh của Thất Huyết Đồng, khiến cho bình dân khát vọng tìm đến, nguyện ý đi đến, nguyện ý ở bên trong tạo ra giá trị bản thân, cung cấp lượng lớn tiền phí lưu lại, khiến cho sản nghiệp của Thất Huyết Đồng có thể liên tục sinh ra tiền lời.
Uy h**p thì là đối với bên ngoài, khiến cho dị tộc cùng với người lòng mang ý xấu không dám tới trêu chọc.
Về phần hung tàn đối với đệ tử bên trong, thì đây là vì dưỡng cổ, dưỡng ra những con sói có thể sống sót trong loạn thế này.
Bởi vì chỉ có những con sói như vậy, mới xứng chân chính gia nhập Thất Huyết Đồng, hưởng thụ lợi ích và quyền lợi của Thất Huyết Đồng.
Bây giờ Hứa Thanh đã hoàn toàn hiểu rõ quy tắc của Thất Huyết Đồng, hắn nhìn bến cảng xa xa phía trước, phi chu dưới thân cũng thả chậm tốc độ lại, chậm rãi đi vào bến cảng.
Trên mặt biển, từng chiếc từng chiếc Pháp Chu của đệ tử Thất Huyết Đồng đang tản mát trôi nổi, từng đám ánh sáng chói lóa đến từ hải đăng đảo qua bát phương, khiến cho ánh trăng đang chiếu sáng trên mặt nước lăn tăn càng trở lên chói mắt hơn khi có hải đăng chiếu qua.
Cho đến khi một chùm hải đăng trong đó rơi vào ngoài hải môn của cảng thứ 79, dừng lại ở trên một chiếc phi chu thoạt nhìn rất đơn bạc và có vẻ rã rời.