Trên bầu trời, mây đen dần dần che lấp mặt trăng, biển cấm cũng biến thành một mảnh đen nhánh.
Ngay cả ca khúc tiễn đưa cũng chầm chậm không dám quấy rầy nữa mà vội vàng rời sân, đỉnh núi trở lên im lặng như có áp lực nào đó đang xâm nhiễm tới vậy.
Cho đến khi một tiếng thê lương bén nhọn kêu lên, phá vỡ đêm tối, xé toang khoảng khắc yên tĩnh này.
Tâm thần của tất cả mọi người đều ở trong tích tắc này tỉnh lại.
Hứa Thanh mở hai mắt ra.
Hắn nhìn thấy từng đạo thân ảnh đang gào thét lao tới bốn phía, mục tiêu chính là những người tu sĩ lấy được da hải tích vào ban ngày, giết chóc ngay lập tức bộc phát.
Ba phương thu được da hải tích khác xử lý như thế nào, Hứa Thanh không có chú ý, giờ phút này hắn đang nhìn bảy tám đạo thân ảnh đang từ bốn phía cấp tốc vọt về phía mình.
Ánh trăng mông lung không che được lãnh mang trong mắt của Hứa Thanh, cảnh ban đêm ảm đạm, nhưng không thay đổi được sát ý bên trong thần sắc của hắn, hầu như trong chớp mắt khi một vài thân ảnh lao đến, Hứa Thanh liền động thủ.
Đêm tối là lúc dễ che giấu và tập kích người khác, nhưng bọn họ không biết được, Hứa Thanh càng ưa thích đêm tối hơn so với bọn họ.
Trong chốc lát, thân ảnh Hứa Thanh liền tan biến khỏi tán cây.
Cùng lúc đó, bên trong bảy tám tên tu sĩ lao đến, có ba vị ở gần trong một cái chớp mắt, thân thể bỗng nhiên chấn động, mi tâm một vị trong đó trực tiếp vỡ vụn, một cái que sắt màu đen mang theo sự tàn khốc và lạnh lẽo như băng, trực tiếp xuyên thấu đầu gã.
Còn có một vị, trong lúc máu tươi phun ra mơ hồ thấy thân ảnh Hứa Thanh chợt lóe lên phía trước.
Người thứ ba thê thảm nhất, đây là một thân thể dị tộc mập mạp, nháy mắt khi gã tới gần tán cây, một thanh dao găm sắc bén lại từ sau lưng gã duỗi ra, hung hăng cắt một đường thông suốt trên cổ của gã.