- Cút!
Trong lúc nói lời này, tên dị tộc này phất tay, một cỗ linh năng của Ngưng Khí tầng chín lập tức tản ra từ trên người gã, hình thành uy áp, trấn về phía Hứa Thanh.
Hứa Thanh mặt không cảm xúc, nhìn cũng không liếc mắt nhìn, giơ nắm đấm của tay trái lên, quay về phía tên dị tộc mặc áo tơi, trực tiếp hạ xuống một quyền.
Trong nháy mắt khi một quyền này được đánh ra, khí huyết trên người hắn ầm ầm bộc phát, hư ảnh của Bạt cũng hiển lộ ở sau lưng, vẻ dữ tợn khuếch tán bát phương, càng có tiếng gào thét không tiếng truyền ra, theo một quyền của Hứa Thanh, ầm ầm lao về phía địch nhân.
Sắc mặt của tên dị tộc mặc áo tơi bỗng nhiên đại biến, lúc trước gã cũng đã phán đoán tu vi của tên đệ tử Thất Huyết Đồng trước mắt này cũng không tầm thường, nhưng hôm nay vừa ra tay, chớp mắt khi nhìn thấy hư ảnh của Bạt xuất hiện, nội tâm của gã bỗng vang lên một tiếng lộp bộp.
- Khí huyết hóa ảnh, ngươi là luyện thể đại viên mãn!
Trong lúc nói, gã chợt nhanh chóng rút lui, nhưng vẫn là đã chậm, theo nắm đấm của Hứa Thanh hạ xuống, một tiếng nổ vang lên, toàn thân của tên dị tộc mặc áo tơi này chấn động mãnh liệt, phun máu tươi ra.
Nhưng gã cũng không phải hạng tầm thường, không biết triển khai thủ đoạn gì, thân thể bỗng nhiên mơ hồ, trong nháy mắt tiếp theo liền xuất hiện ở nơi xa, lần nữa phun ra một ngụm máu tươi, áo tơi trên người cũng tan vỡ hơn phân nửa, lộ ra làn da màu lam trong đó, lúc gã ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Thanh, trong mắt lộ ra vẻ kiêng kị trước đó chưa từng có.
Hứa Thanh không đủ thời gian để đi chú ý tới đối phương, sau khi một phát bắt được bộ da hải tích trước mặt, hắn liền nhoáng một cái thu hồi, sau đó liền muốn đi kiếm bộ da thứ hai, nhưng ngay khi hắn đang định tiếp tục động thủ, xa xa lập tức truyền đến tiếng gầm nhẹ.
- Ngươi muốn hại chết chúng ta? !
Hứa Thanh chợt quay đầu, thấy một tên tán tu ở xa xa hình như bởi vì không kịp tham dự tranh đoạt da hải tích, cho nên đã đặt chủ ý đánh vào trên người con hải tích cuối cùng đang muốn ly khai.