- Thế nào, ta nói với ngươi, trong hàng đệ tử của toàn bộ ngọn núi thứ bảy, ta không đánh nhau được, tu vi cũng bình thường, nhưng nếu nói về luyện thuyền, nói nhỏ nhé, trong hàng đệ tử của ngọn núi thứ sáu cũng không có nhiều người am hiểu hơn ta đâu, trong mười cái kho hàng ở bốn phía này, đều là tác phẩm của ta.
Trương Tam chắp tay sau lưng, ngạo nghễ mở miệng.
- Hơn nữa, không ai dám tới đoạt!
- Trương sư huynh thật sự là đệ tử của ngọn núi thứ bảy sao?
Hứa Thanh chần chờ một chút, nhớ tới lời của đội trưởng chỉ điểm, vì vậy cố gắng mở to hai mắt, bày ra một bộ kinh ngạc đến ngây người, hỏi một câu.
- Đội trưởng ngươi lúc trước cũng hỏi như vậy, ha ha ha, đáng tiếc, thiên phú của ta bị phát hiện quá muộn, nếu không ta bây giờ chính là đệ tử hạch tâm của ngọn núi thứ sáu rồi.
Trương Tam rất hưởng thụ biểu cảm của Hứa Thanh, đáy lòng cảm thấy khoan khoái dễ chịu vô cùng.
- Đưa Pháp Chu của ngươi cho ta xem một chút đi.
Trong mắt Hứa Thanh lộ ra vẻ tôn kính, lấy ra bình nhỏ chứa Pháp Chu của mình đưa tới, sau khi Trương Tam nhận lấy lướt qua, nhíu mày, nhưng cũng không nói gì, lúc đang muốn cầm lấy đi luyện chế, Hứa Thanh do dự một chút, lại nghĩ tới những lời đội trưởng truyền thụ cho, vì vậy mở miệng nói.
- Trương Tam sư huynh, ta nghĩ rằng chiếc Pháp Chu này của ta, cũng được luyện không tệ lắm, bên trong rất nhiều nơi cũng đạt đến tiêu chuẩn rất cao.
- Không tệ? Tiêu chuẩn cao?
Trương Tam dừng bước, lông mi lập tức giơ lên, hình thành một cái chữ bát (八), không nhịn được mở miệng.
- Một đống thứ lung tung rối loạn, tài liệu thì cũng đành, nhưng thủ pháp kém đến cực hạn, còn có hai bên của con thuyền này, trên trận pháp đều có chỗ sơ suất.
- Miếng lân phiến này khảm vào cũng không đúng, phá hủy kết cấu của Pháp Chu, cái này nhất định sẽ ảnh hưởng trận tụ linh, nhìn qua liền biết đây là những tên đệ tử bỏ đi của ngọn núi thứ sáu luyện.