Tên thiếu niên dừng lại, không có đặt bước chân xuống, mà thả lại tại chỗ, sau đó quay đầu nhìn mọi người trong đội 6, sau khi im lặng thời gian mấy cái hô hấp, đội viên đội 3 cũng lần lượt chạy tới trong màn sương mù.
Bầu không khí của song phương rất là căng thẳng, tên thiếu niên người cá này cười lạnh, quay lại lạnh lùng liếc mắt nhìn Hứa Thanh, sát cơ vẫn như trước tồn tại.
- Ngươi tạm thời nhặt được cái mạng, nhưng chuyện này ta nhớ kỹ rồi.
Nói xong, gã hất tay áo lên, dẫn người rời đi.
Ánh mắt Hứa Thanh thu liễm lại, đứng ở nơi đó, thần sắc bình tĩnh không nói gì.
- Làm tốt lắm.
Khi tên thiếu niên nhân ngư đi rồi, đội trường đội 6 tươi cười đi đến bên người Hứa Thanh, dạo quanh hắn một vòng, lại nhìn cái đầu người trong tay hắn, mở miệng nói.
Sau đó đưa cho Hứa Thanh một quả táo.
- Đây, mời ngươi ăn.
Hứa Thanh tay trái tiếp nhận, đặt quả táo vào trong miệng cắn một cái, mùi vị của nó vẫn ngọt ngào như trước, duy chỉ có nhiều hơn mùi máu tươi trong miệng, lẫn lộn cùng một chỗ, sau khi bị Hứa Thanh nuốt xuống, hắn ngẩng đầu liếc mắt về phía thiếu niên nhân ngư tộc đi xa.
Đội viên đội 6 ở bốn phía giờ phút này nhao nhao phấn khởi.
- Đội trưởng gi3t chết một tên đầu sỏ bên địch, Hứa Thanh cũng gi3t chết một tên, lần này chúng ta phát tài rồi!
- 20 linh thạch làm làm vốn, ha ha, một chuyến này rất đáng giá!
- Hứa Thanh, những người ngươi giết, đầu của chúng đã được chúng ta cầm chắc giúp giúp ngươi rồi, Dạ Cưu do ngươi giết rất dễ phân biệt, bị cắt cổ sẽ là của ngươi.
Nhìn những đội viên ngày bình thường lạnh lùng với nhau, hôm nay khó được vui vẻ chân thành như vậy, cái loại cảm giác đoàn đội này làm cho đội trưởng rất hài lòng, hình như đã quên mất mấy người tử vong, vung tay lên.