Độc dược cũng là như thế, còn có cái bóng của hắn, giờ phút này đã im hơi lặng tiếng, trong khi không thể nhận ra đã lan tràn đến bên trong khách sạn, đi đến dưới chân lão nhân quỷ dị.
Nhất là trên đỉnh đầu của hắn, trong khi những giọt nước vờn quanh, có một hư ảnh một thanh trường đao như ẩn như hiện, dường như ẩn chứa uy áp mênh mông, bây giờ đang bị áp súc, nhưng tùy thời có thể giống như Thiên Đao chém rụng đại địa.
Hứa Thanh nheo mắt lại, nhìn lão nhân trước mắt này, cũng không bị những cái xúc tu và cái trán sắp vỡ ra chấn nhiếp, hắn biết rõ đối phương rất mạnh, nhưng hắn có biện pháp toàn thân trở ra, vì vậy thần sắc bình tĩnh, rất nghiêm túc mở miệng.
- Gã vẫn chưa có bước vào, không tính phá hỏng quy củ.
Đôi mắt của lão nhân nhấp nháy u mang, sau khi nhìn chằm chằm Hứa Thanh một lúc lâu, bỗng nhiên nở nụ cười.
- Ngươi nói có đạo lý.
Nụ cười vừa ra, trong lúc lời nói vang ra, toàn bộ khí tức khóa chặt trên người Hứa Thanh trong nháy mắt tan biến, con mãng xà trong khách sạn cũng lùi về trên xà nhà, những con rết trên mặt đất cũng phát ra tiếng sàn sạt bò vào trong lòng đất.
Còn có những cái dây thừng kia cũng dần mơ hồ, rất nhanh liền không thấy bóng dáng, về phần bản thân lão giả, hai xúc tu và khe hở trên trán đã toàn bộ tiêu tán, lại hóa thành lão nhân có dung mạo xấu xí, cầm lấy tẩu thuốc, hút một hơi.
- Bán thi thể không?
Hứa Thanh lắc đầu, một phát bắt được tóc Thanh Vân Tử, trong khi đối phương run rẩy, nhàn nhạt mở miệng.
- Nữ tử ngươi bắt hai ngày trước, bây giờ đâu rồi?
Tóc tai Thanh Vân Tử tán loạn, vẻ mặt tràn đầy máu tươi, cực kỳ chật vật.
Gã bây giờ đang run rẩy, nhưng giống như vẫn mạnh miệng, nhổ ngụm máu về phía Hứa Thanh, nhưng bị Hứa Thanh dùng một tay đè đầu xuống mặt đất, rất nghiêm túc cọ xát.
Tiếng kêu thảm thiết càng thêm thê lương, Hứa Thanh giơ tay lên đặt vào trên cánh tay phải của Thanh Vân Tử, bóp nát toàn bộ xương cốt của đối phương, sau đó lại đổi cánh tay kia, loại đau đớn kịch liệt này làm cho Thanh Vân Tử run rẩy, không thể kêu thành tiếng.