Sau khi chui ra, Hứa Thanh cảnh giác nhìn bốn phía đen nhánh, thân thể nhoáng một cái trực tiếp lao ra, cẩn thận đi lại ở bên trong tòa thành trì đổ nát này.
Loại cẩn thận này, thậm chí vượt qua khỏi trạng thái của hắn khi ở trong chỗ sâu của rừng rậm trong cấm khu.
Thật sự là so với chỗ đó, dị thú và quỷ dị bên trong thành trì vào ban đêm, càng hung hiểm hơn.
Cũng may Hứa Thanh hiểu rõ kết cấu của thành trì, cho nên một đường đi thẳng tới mặc dù cũng gặp phải nguy hiểm, nhưng lấy tốc độ cùng sự quen thuộc của bản thân, phần lớn tránh đi được.
Nếu như thật sự không cách nào tránh đi, hắn sẽ dùng thế sét đánh ra tay hóa giải, lần nữa đi xa.
Cứ như vậy, dưới hoàn cảnh dị chất nồng đậm, Hứa Thanh cẩn thận đi về phía trước hơn một canh giờ, lúc sắp tới gần biên giới, hắn chợt nghe thấy nơi xa có tiếng nổ vang.
Thanh âm này, để cho ánh mắt Hứa Thanh ngưng tụ.
Trong đêm tối, hắn như con sói đơn độc, ánh mắt trong thời khắc này trở lên sắc bén, tới gần nơi truyền đến âm thanh, sau một nén nhang, hắn nhìn thấy hai thân ảnh bị 7-8 con dị thú truy kích.
Hai người này chính là trưởng lão Kim Cương tông.
Sau khi Hứa Thanh cùng lão tổ vào thành được một thời gian ngắn, bọn họ mới chạy tới thành trì.
Lúc đến thì đêm đã khuya, cho nên cả hai cũng do dự cân nhắc mãi, bọn họ cũng không lựa chọn vào sâu bên trong, mà ẩn thân chờ đợi ở vùng bên ngoài.
Chỉ là dị thú cùng thứ quỷ dị trong thành trì quá nhiều, mà chỗ bọn họ ẩn thân cũng là nơi tương đối an toàn mà loài chim tìm kiếm được, cho nên khó tránh khỏi gặp phải.
Bởi vì không muốn tạo thành chấn động quá lớn, khiến dị thú bị thu hút tới, cho nên hai người bọn họ có thể tránh liền tránh, thật sự không cách nào tránh đi mới phải ra tay.
Loại hành vi cẩn thận của bọn họ, hơn nữa thực lực cả hai cũng không tầm thường, khiến cho bây giờ coi như là gặp phải tập kích, nhưng vẫn đủ để ứng đối.