Giờ phút này, trên đỉnh núi của Kim Cương tông, có tiếng gầm truyền ra.
Sơn môn Kim Cương tông cách thành Tùng Đào không xa, nó nằm ở phía trên một cái ngọn núi, được xây dựng vô cùng xa hoa, môn hạ đệ tử đủ hơn mấy trăm, trong đó cũng có không ít cường giả.
Trước mắt thì tiếng gầm vang vọng toàn bộ tông môn là được truyền ra từ trong đại điện trên đỉnh núi.
- Vẫn không tìm được?
Trong đại điện, một người trung niên mặc trường bào màu vàng ngồi trên cao, thần sắc uy nghiêm, trong mắt mang theo phẫn nộ, linh năng trên thân thể chấn động, theo sự tức giận khuếch tán ra bốn phương, tràn đầy uy áp.
Phía dưới gã có hai người đang đứng.
Hai người này đều là trung niên, cũng đều mặc áo bào màu vàng, linh năng chấn động trên người cũng rất là mãnh liệt, đã vượt qua doanh chủ, giờ phút này cả hai cũng đều nhíu mày, một lúc lâu sau một người trong đó trầm thấp mở miệng.
- Tông chủ, ngoài hoang dã quá lớn, không bằng để cho những tên thị vệ ở thành trì cùng thập hoang giả ở doanh địa, cùng nhau ra ngoài tìm tòi, nói như vậy, nhiều nhất ba ngày liền có thể tìm được.
- Còn ngại chưa đủ mất mặt hay sao? Bị một đứa nhóc giết mất hai vị trưởng lão, huyết tẩy doanh địa, việc này nếu như còn để cho bọn họ tới giúp đỡ, Kim Cương tông ta còn mặt mũi nào mà tồn tại!
Tông chủ Kim Cương tông ngồi trên vị trí cao quát xuống.
Hai người phái dưới trầm mặc, không lên tiếng nữa.
Sau một lúc lâu, tông chủ Kim Cương tông thở sâu, trong mắt b*n r* sát cơ mãnh liệt, chỉ ngón tay vào hai người bên dưới.
- Lý trưởng lão, Trần trưởng lão, hai người các ngươi đều là Ngưng Khí tầng chín đỉnh phong, bất kỳ người nào đều có thể chém giết đứa nhóc kia dễ dàng.
- Ta đã xin chỉ thị của lão tổ, chuẩn bị mượn hai khỏa truy tung phù từ chỗ lão nhân gia cho các ngươi, đợi sau khi lão tổ đồng ý, các ngươi đích thân ra ngoài, không cần biết dùng biện pháp gì, nhiều nhất trong mười hai canh giờ, ta muốn trông thấy đầu của đứa nhóc kia!