Hoàng hôn của buổi chiều, ngoài cửa vào của doanh địa.
Hứa Thanh cõng Lôi đội trên lưng, lúc hắn đi đến nơi đây, hắn quay lại nhìn Thập Tự cùng Loan Nha.
Hai người cũng nhìn Hứa Thanh, trong mắt có kính sợ, cũng có phức tạp, hiển nhiên là đoán được cái gì.
- Muốn đi sao?
Thập Tự nói khẽ.
- Ta đi tiễn Lôi đội một đoạn đường sau cùng, tiếp đó...!Sẽ đi.
Hứa Thanh nhẹ gật đầu.
Thập Tự cùng Loan Nha trầm mặc.
Đáy lòng Hứa Thanh nổi lên sự biệt ly, liếc mắt nhìn thật sâu bọn họ, sau đó lướt mắt nhìn qua doanh địa mà mình đã cư ngụ nửa năm.
- Bảo trọng.
Loan Nha ngóng nhìn Hứa Thanh, tiến lên sửa sang lại một chút tóc tán loạn của hắn, không chê máu tươi trên người hắn chút nào, nhẹ nhàng ôm hắn một chút.
- Các ngươi thì sao.
Hứa Thanh cũng không bài xích Loan Nha ôm, nhẹ giọng hỏi.
- Chúng ta cũng phải ly khai nơi đây, ngươi yên tâm đi, ta cùng Thập Tự có tay có chân, thực lực cũng còn có thể, đi cái doanh địa nào cũng được.
Loan Nha cười mở miệng.
Thập Tự vẫn như trước không nói chuyện, nhưng cũng tiến lên dùng sức ôm Hứa Thanh một chút.
Hứa Thanh thở sâu, phất phất tay với bọn họ, quay người cất bước đi nhanh, đi ra cửa lớn doanh địa, đi thẳng về phía cấm khu, càng đi càng xa.
Phía sau của hắn, trong ánh nắng buổi chiều, Thập Tự cùng Loan Nha lặng lẽ đứng ở nơi đó, nhìn hắn đi xa, cho đến khi thân ảnh Hứa Thanh tan biến ở tầm mắt, Loan Nha thì thào.
- Thập Tự, tương lai chúng ta, còn có thể nhìn thấy hắn sao? Đáng tiếc, chúng ta còn không biết tên của hắn.
- Chắc là sẽ gặp...
Tên, không trọng yếu.
Thập Tự nói khẽ, kéo tay Loan Nha lại.
Hứa Thanh rời đi, rời khỏi doanh địa, đi về phía cấm khu.
Trên lưng hắn cõng theo Lôi đội, lặng lẽ đi về phía trước, giống như hồi hắn cõng Lôi đội bị thương nặng trên lưng vậy, như lúc trước ly biệt tiễn đưa, hắn cõng Lôi đội trên lưng, vẫn con đường cũ, vẫn con người cũ.