Cùng lúc đó, không lâu sau khi Hứa Thanh bước vào chỗ sâu trong cấm khu, khu vực biên giới cấm khu ở phía sau, có một đám người đang từ từ thăm dò đi về phía trước.
Đám người kia có số lượng trên trăm, bên trong có nam có nữ, càng có rất nhiều thị vệ đi quanh, thậm chí còn có năm sáu người trung niên có khí tức rất là cường hãn, luôn cảnh giác bốn phía.
Người được bọn họ thủ hộ chính là những thiếu nam thiếu nữ trú đóng ở ngoài doanh địa, bọn họ đến đây, tựa như đi du ngoạn vậy, không nhìn thấy chút thần sắc căng thẳng nào trên mặt, tiếng cười nói còn không ngừng truyền ra từ trong đám người.
Mà người dẫn đường cho bọn họ, thì chính là lão Thạch đầu, chỉ là giờ phút này vẻ mặt lão rất bất đắc dĩ, thỉnh thoảng đảo qua những thiếu nam thiếu nữ kia, nhìn bộ dáng nhàn nhã của bọn họ, đáy lòng thở dài.
- Nơi này chính là cấm khu a...
Lão Thạch đầu muốn nói lại thôi, lão biết rõ, tự ngươi nói sẽ không ai nghe, những người này một mực sinh hoạt ở trong thành thị, cũng tự biết là cấm khu rất hung hiểm, nhưng trên thực tế bọn họ xa xa không hiểu rõ sự đáng sợ của cấm khu bằng thập hoang giả.
Người phía trước là biết tới nơi này thông qua thư tịch cùng lúc nói chuyện với nhau, người sau thì là tự mình nhận thức.
- Hy vọng một đường thuận lợi, không nên xảy ra biến hóa gì, làm xong nhiệm vụ này, ta liền đi dưỡng lão, không đến cấm khu nữa.
Lão Thạch đầu thì thào trong lòng, vừa lo lắng không yên vừa cảnh giác đi về phía trước.
Không có ai chú ý tới, bên trong những người thiếu nam thiếu nữ này, có một người thiếu nữ xinh đẹp mặc váy dài màu xanh, có mái tóc màu đen dài, vừa nịnh nọt đùa giỡn cùng thiếu niên mặc áo lam bên cạnh, vừa dùng tay phải dùng động tác nhỏ không thể điều tra vung ra một chút bột thuốc.
Theo gió thổi qua, những bột thuốc vô sắc vô vị này tiêu tán ra, tựa như thuốc dẫn nào đó, khiến cho chỗ sâu trong cấm khu, dần dần xuất hiện một chút biến hóa.