- ...
Cũng là độc dược?
Ánh mắt Cốt Đao trợn to, lộ ra tuyệt vọng, muốn nói cái gì đó, nhưng trong nháy mắt tiếp theo liền mê muội, cả người lâm vào hôn mê.
Sương mù cũng vào thời điểm, bao phủ tới phía của bọn họ, bao trùm lên thân ảnh của Hứa Thanh cùng Cốt Đao vào bên trong.
Hai canh giờ sau, một chỗ ngã tư ở biên giới của cấm khu, Cốt Đao với thân thể đau nhức thức tỉnh mở mắt ra.
Ngay khi gã mở mắt ra, gã mờ mịt nhìn bốn phía, nhưng rất nhanh gã liền căng thẳng nhảy lên.
Xác định chỗ này không có nguy hiểm, vả lại sau đó cũng không thấy được thân ảnh Hứa Thanh, gã mới nhẹ nhàng thở ra, cũng phát hiện vết sưng trên mặt mình đã không còn, cả người cùng không có biến hóa gì lớn so với trước khi trúng độc.
- Ta không chết?
Trái tim Cốt Đao tăng tốc nhảy lên, cảm giác sống sót sau tai nạn cực kỳ mãnh liệt, đồng thời gã cũng chú ý tới bên cạnh có một mảnh trúc, phía trên có khắc một đoạn chữ.
- Đã đảm bảo.
Nhìn ba chữ này, trong lòng Cốt Đao bay lên từng trận phức tạp, càng có chút xấu hổ đối với một chút thủ đoạn lúc trước của mình, sau một lúc lâu gã mới than nhẹ một tiếng, quay về phía rừng rậm, cúi đầu thật sâu.
- Cảm ơn.
Sau khi thì thào, gã quay người nhìn về hai hướng phía trước, phía bên phải chính là con đường trở lại doanh địa phải đi qua, bên trái là con đường rời xa doanh địa, đi tới thành Tùng Đào.
Gã đứng ở chỗ này, cảm giác bốn phía không có người, vì vậy liền trầm mặc thật lâu.
- Doanh chủ đến từ Kim Cương tông, phạm vi thế lực của Kim Cương tông bao phủ toàn bộ thành trì gần đó, cho dù ta trốn vào thành Tùng Đào, sợ là cũng khó có thể thoát khỏi sự tức giận của doanh chủ, thực tế là người của gã đều đã chết.
Cốt Đao vùng vẫy trong lòng, gã biết có một cái phương pháp có thể cho mình có một cơ hội sống sót, đó chính là đi mật báo với doanh địa, báo cáo việc tiểu hài tử chém giết thủ hạ dưới trướng của doanh chủ nói ra, do đó ném hết thảy tới trên người tiểu hài tử, còn mình dựa vào việc này, có lẽ có thể sống sót.