- Tiểu hài tử, chuyện này không liên quan tới ngươi, lập tức cút, ta có thể cho rằng ngươi chưa từng xuất hiện ở đây.
Sắc mặt lão giả mặc hắc y âm trầm, gắt gao nhìn chằm chằm Hứa Thanh, cũng không che giấu, chậm rãi mở miệng.
Giờ phút này có gió thổi tới, lúc thổi ngang qua chỗ Hứa Thanh, thổi tan tàn ảnh hắn lưu lại, lại thổi tới chỗ ba người lão giả, cuốn lá cây trên mặt đất lên, phát ra từng tiếng xôn xao ồn ào.
Hình như sương mù, ở trong cơn gió, càng đậm một chút.
Hứa Thanh trầm mặc, không nói gì.
Mà Cốt Đao đã sớm thức tỉnh, nhưng một mực giả bộ như hôn mê, giờ phút này nghe được lời lão giả nói, nội tâm của gã liền vô cùng sốt ruột, lo lắng Hứa Thanh sẽ không tiếp tục cứu mình, vì vậy nhanh chóng mở mắt ra.
Gã cảm thấy phải kéo Hứa Thanh đến mức độ nhất định phải liều chết xuất thủ mới ổn, mà phương pháp như vậy, chỉ có một, vì vậy cao giọng hô lên.
- Tiểu hài tử đừng nghe bọn chúng, bọn chúng là người của doanh chủ, thập hoang giả những năm này mất tích ở trong doanh địa, có không ít người đều là bị bọn họ bí mật bắt đi, ta cho rằng bị bán cho thương đội Dưỡng Bảo Nhân, đây là bí mật lớn nhất của doanh chủ!
Lời gã vừa nói, để cho lão giả hắc y nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Hứa Thanh, mở miệng lần nữa.
- Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, không nên xen vào việc của người khác!
Hứa Thanh không để ý tới lời nói của Cốt Đao, nhân quả của việc này không liên quan gì tới hắn, ý nghĩ của hắn rất đơn giản, cũng rất trực tiếp.
Ngươi mua đảm bảo nơi ta, ta liền bảo vệ ngươi rời khỏi cấm khu, về phần sau khi rời khỏi chết hay sống, không liên quan tới ta.
- Gã mua đảm bảo của ta.
Hứa Thanh nghiêm túc nói.
Sắc mặt lão giả mặc hắc y càng thêm lạnh như băng, nhưng trong nháy mắt tiếp theo, khóe miệng của lão nhe răng cười, hai tay mạnh mẽ nâng lên, dưới chân lão lập tức xuất hiện một cái quầng sáng màu đỏ thật lớn.
Từng trận gió lạnh bỗng nhiên từ bên trong bay lên không trung, tựa như hóa thành vòi rồng vậy, khí thế không tầm thường.