Thời gian trôi qua, cuộc sống như vậy, đã trôi qua bảy ngày.
Hứa Thanh cũng hoàn toàn trở về trạng thái khi ở xóm nghèo, mà hắn cũng đã ý thức được, Bách đại sư...
Có lẽ cũng sẽ không ở lại doanh địa lâu nữa.
Điểm này, là Hứa Thanh suy đoán từ hai ba ngày gần đây, khi đoàn xe của Bách đại sư đã bắt đầu sửa sang lại đồ đạc.
Bách đại sư đã nói với hắn, bọn họ đến từ Tử Thổ, mà Tử Thổ...
Hứa Thanh nghe rất nhiều người từng đề cập tới, nơi đó là trung tâm của Nam Hoàng Châu.
Cho đến sáng sớm ngày hôm nay, lúc Hứa Thanh đi đến lều vải của Bách đại sư, hắn không nhìn thấy bất luận người thị vệ nào ở đây cả, cũng không thấy Trần Phi Nguyên cùng Đình Ngọc.
Bên trong lều vải, chỉ có một mình Bách đại sư.
Trong lòng Hứa Thanh đã có đáp án.
Một tiết học này, Bách đại sư nói rất nhỏ, Hứa Thanh nghe rất nghiêm túc, lúc học vẫn rất trôi chảy, rất nhanh đã đến thời điểm tan học, Bách đại sư nhìn Hứa Thanh đang trầm mặc một chỗ, than nhẹ một tiếng.
- Ta phải đi.
- Trước khi đi, ta truyền thụ cho ngươi một chút tri thức có trợ giúp chân chính cho sinh hoạt trong tương lai của ngươi đi, bởi vì hạn chế của lời thề, ta không thể trực tiếp nói cho ngươi biết, có thể nắm giữ hay không, liền nhìn vận mệnh của ngươi đi.
Bách đại sư liếc mắt nhìn Hứa Thanh thật sâu.
Ánh mắt Hứa Thanh ngưng tụ, nhìn Bách đại sư.
Ánh mắt hai người ngay lập tức chạm vào nhau, lời nói hơi yếu của Bách đại sư vang vọng bên trong lều vải.
- Tiểu hài tử, ngươi lấy dược thảo ta giảng trong sáu ngày, ngày thứ ba, ngày thứ bảy, ngày thứ mười một, ngày thứ mười lăm, ngày thứ mười bảy cùng với ngày thứ mười chín, dựa theo tỉ lệ một so hai so bốn, phối hợp cùng với Thất Diệp Thảo, liên tục luyện chế qua nhiệt độ cao, liền có thể luyện chế ra linh đan vô số người cần trên đời này, cùng vô số linh tệ...