Mà thời gian không lâu, trong khi Lôi đội thiện ý cười nhạo Hứa Thanh uống rượu, thịt rắn chín rồi.
Khi lão bưng nồi đất lên, ngay một khắc mở nắp ra, mùi hương trực tiếp khuếch tán, yết hầu Hứa Thanh cũng không tự chủ được giật giật, bỏ bầu rượu xuống, đợi Lôi đội kẹp trước một miếng, Hứa Thanh lập tức dùng đũa đâm lấy một miếng, đặt ở trong miệng nhai từng ngụm lớn.
Hắn vẫn như trước không đổi được thói quen lúc ăn cái gì đều giống như hổ đói .
Cứ như vậy, ở bên ngoài gió tuyết, bên trong nhà bếp một già một trẻ, vừa uống rượu, vừa ăn thịt, khung cảnh tràn ngập ấm áp.
Nhìn qua tư thế không được tự nhiên của Hứa Thanh, bộ dạng giống như dùng sức cầm chiếc đũa, sâu trong ánh mắt Lôi đội lộ ra vẻ nhu hòa, đáy lòng thì thào.
- Cuối cùng vẫn là đứa bé, đáng tiếc...
Phải sống ở trong thế giới tàn khốc này.
Giờ phút này gió tuyết phía ngoài thổi qua, bởi vì kết cấu của căn nhà bếp này có khe hở, cho nên vẫn có gió tuyết chui vào, rơi vào trên người Hứa Thanh, mặc dù hắn ăn tới mức đầu đầy mồ hôi, nhưng đối với cơn gió lạnh này, vẫn còn có chút kháng cự, hơi rụt rụt thân thể.
Cử động rất nhỏ này, rơi vào trong mắt Lôi đội, lão như có điều suy nghĩ, không nói gì.
Cho đến một lúc lâu sau, Hứa Thanh học theo Lôi đội, lần nữa uống một ngụm rượu lớn, sau khi há mồm phun ra mùi rượu, hắn nhìn qua lão già đã đưa mình mang ra khỏi thành trì đổ nát ở trước mắt, lại thu xếp chỗ ở cho mình ở trong đây, bỗng nhiên mở miệng.
- Thương thế của ngươi...
- Không sao, nhiều năm như vậy cũng chịu đựng được, nào có dễ dàng chết như vậy, không sao.
Hứa Thanh trầm mặc, hắn vốn muốn hỏi một chút Lôi đội về việc căn cơ bị phế, nhưng nhớ tới một màn trong cấm khu, cuối cùng vẫn không mở miệng.
Bữa cơm này ăn thật lâu, cho đến khi Lôi đội lắc lưu bầu rượu trống không trong tay, lão mới đứng lên, trong ánh mắt có chút mông lung, trở về phòng mình.